CHƯƠNG 179 : LỤC LẠC
Tuyên Thành chấp nhận ngủ ở trên giường nhỏ trong thư phòng một đêm. Khi nàng tỉnh dậy, không biết là ai đã phủ thêm áo choàng cho nàng.
Nàng ngủ dậy thấy cả người đau nhức, con mắt mơ hồ, trong đầu giống như hồ dán vậy cái gì cũng không rõ ràng, tay nắm lấy cổ áo choàng, trong đầu chỉ nghĩ có duy nhất một người làm như vậy với nàng, nàng lầm bầm kêu : \”Miên nhi?\”
Nàng bước xuống giường, đeo lấy giày dưới chân rồi đi hai bước, lúc này đầu óc mới dần tỉnh táo, đây không phải là hoàng cung, cũng không phải là công chúa phủ, ở đâu ra miên nhi?
Nàng tiện tay ném áo choàng lên trên giường, nàng nghĩ do nàng quá mệt nên dẫn tới đầu óc mơ hồ.
Khi nàng đi ra khỏi thư phòng, thì ánh nắng vừa vặn đã lên, bầu trời xanh biếc, bên tai ngoại trừ tiếng chim ríu rít hót, thì một điểm tạp âm cũng không có.
Vị trí của Dược viên ở một chỗ tĩnh lặng, bốn phía đều không có gia đình nào sinh sống, thế nên Tuyên Thành hiếm khi mới được thưởng thức không khí sáng sớm yên lặng như thế.
Thường ngày ở trong cung, sáng sớm nàng mới thức dậy bên tai không phải là âm thanh sở ma ma lải nhải thì chính là Tả công công đưa một đống lịch trình cho nàng, công văn trên bàn còn sắp đầy một đống chưa được nàng xử lý, trên bàn lúc nào cũng có bát canh giải rượu vừa khó ngửi lại vừa đắng, nàng không có chút cơ hội thư giãn nào.
Mà lúc này, có lẽ trên vai đã không có nhiều gánh nặng như vậy, trước mắt lại là phong cảnh cùng không khí thỏa mái dễ chịu như vậy, làm cho tâm tình nàng không khỏi vui sướng, những áp lực trong lồng ngực cũng tản đi hết.
Bởi vì nàng chạy đi vội vã, sợ mặc y phục nữ tử rườm rà cưỡi ngựa bất tiện cho nên trên người nàng đến nay đều mặc nam trang, nàng vuốt thẳng một thân y phục nhăn nhúm, hướng phía trước viện đi đến.
Dọc theo đường đi, cảnh tượng lại làm cho nàng trố mắt há miệng, đêm qua nàng đi qua đây đều là một mảnh tối tăm, nhất thời không chú ý hai bên.
Mà hiện tại bây giờ là ban ngày lại thấy bên trong vườn thuốc này nhiều động vật nhỏ như vậy? Nào gà, mèo con, nhím com đang ở bãi cỏ chơi đùa?
Thậm chí còn có khổng tước đuôi của nó nhiều loại màu sắc những con vật này nhìn thấy nàng xuất hiện cũng không một chút sợ hãi nào?
Biểu cảm Tuyên Thành quái dị, chú ý tới hai con rùa đang nằm sấp phơi nắng trên tảng đá, lòng nàng sinh hiếu kỳ, dùng ngón tay đâm vào mai con rùa.
Sống ! là rùa sống! Nàng xác định mình chưa từng rời khỏi Dược viên này? Vậy những động vật này từ đâu tới???
Nàng mang theo nghi hoặc đi tới trước viện, vừa vặn đụng Phùng Tịch Uyển đang ngồi dưới gốc cây hoa quế, trước mặt nàng là một án thư nhỏ, và văn phòng tứ bảo, nàng đang ngồi chép sách.
Tuyên Thành liếc xung quanh, không thấy Thư Điện Hợp cùng với những người khác đâu.
Phùng Tịch Uyển nghe thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu lên vừa vặn thấy công chúa đang nhìn quanh, biết nàng đang tìm người, liền nói: \”Sài tướng quân cùng Ách thúc đi chợ mua đồ.\”