[Bhtt – Edit] Tu Tẫn Hoan – Dịch Lâm An… – CHƯƠNG 174 : NÀNG LÀ THÁI DƯƠNG, CÒN TA LÀ CHIẾC BÓNG CỦA NÀNG – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edit] Tu Tẫn Hoan – Dịch Lâm An… - CHƯƠNG 174 : NÀNG LÀ THÁI DƯƠNG, CÒN TA LÀ CHIẾC BÓNG CỦA NÀNG

CHƯƠNG 174 : NÀNG LÀ THÁI DƯƠNG, CÒN TA LÀ CHIẾC BÓNG CỦA NÀNG

Người quyền khuynh trong thiên hạ, mất đi nhi tử. Người muốn được tự do, mất đi người mình yêu.

Người muốn an yên mà sống thì lại mất đi tính mạng, người theo đuổi chân tướng thì lại mất đi tự do.

Mỗi người đều muốn nhanh chóng đạt được điều mình muốn, nhưng không biết rằng lại mất đi những thứ quan trọng hơn.

Lại nói: \”Đa tình từ xưa kết quả lại luôn một mình, mộng đẹp từ trước đến giờ dễ tỉnh nhất.\”

Thời điểm Tuyên Thành đọc câu này, cảm xúc gì nàng cũng đều không có, mà hiện tại hồi tưởng lại, nàng chợt rõ ràng thi nhân viết lên những lời này có tâm tình gì.

Sự Việc tới ngày hôm nay không thể nói là xấu, cũng không thể nói là tốt. thậm chí là công bằng, trước có bao nhiêu vui vẻ, hiện tại phải trả lại bao nhiêu nước mắt.

Chờ Tuyên Thành nghĩ thông suốt được điều này, nàng đã không còn là công chúa ngây thơ trong sáng nữa.

Năm thứ năm sau khi Thư Điện Hợp mất tích, chính là nguyên hi năm thứ bốn.

Tiểu chất nữ Nghi An nhảy nhót đi theo sau lưng nàng, đột nhiên hướng vể nàng mà đặt câu hỏi: \”Cô phụ là người như thế nào?\”

Nàng đã từng là tiểu hài tử cùng ca ca cướp sách hiện tại cũng đã đến tuổi cài trâm ( chắc khoảng 6 đến 7 tuổi), diện mạo như trăng sáng, môi hồng răng trắng, tóc đen dài mềm mại.

Huyết thống là điều gì đó rất vi diệu, nàng giống như một Tuyên Thành thu nhỏ vậy, hiếu động hoạt bát.

Nàng treo người thân mật không chút khe hở trên vai Tuyên Thành, nhìn kỹ cuốn sách trong tay cô mẫu, con mắt đảo quanh chuyển động.

Nàng cũng không phải là muốn vén lên vết thương lòng của cô mẫu, chỉ là nàng rất hiếu kỳ, người đáng để cô mẫu mong nhớ nhiều năm như vậy, có bộ dáng như thế nào.

ở trong lòng nàng cô mẫu là người quan trọng đứng thứ nhất, nàng nhìn qua hết thảy nam tử, không một ai xứng đáng với cô mẫu mình.

Nghi An đột nhiên đặt câu hỏi, để Tuyên Thành ngẩn ra không biết trả lời thế nào, dùng ngôn ngữ gì để miêu tả người kia, toàn bộ ngôn ngữ trên thế gian này đều không thể tả hết được nàng ấy.

Đối mặt với câu hỏi của chất nữ, nàng chỉ có thể nói: \”Nàng ấy là thái dương của cô mẫu, cô mẫu liền là cái bóng của nàng ấy.\”

Ta:tha: trong tiếng trung nghĩa là anh ấy, cô ấy, thế nên Tuyên Thành nói chứ không viết, người nghe hiểu theo giới tính nhân vật.

\”Thái dương, cái bóng?\” Nghi An lầm bầm lặp lại hai từ này, trong lòng càng hiếu kỳ, cô phụ mình là dạng người gì để cho người cô mẫu đệ nhất thiên hạ trong lòng nàng làm cái bóng của hắn.

Nghi An nhớ được khi nàng còn bé đã từng thấy cô phụ, hắn còn thường móc từ trong tay áo ra kẹo đường cho nàng.

Chỉ là lúc đó nàng còn nhỏ lơn lên rồi nên đã quên, không gặp vị cô phụ này trong nhiều năm rồi. ấn tượng ngày càng mơ hồ, đến hiện tại vị cô phụ này biến mất nhiều năm, mặc cho cô mẫu luôn tìm kiếm cũng không tìm thấy hắn, Nghi An vì cô mẫu mình mà tức giận, bất bình nói: \”Hắn quá nửa là đã quên đi cô mẫu!\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.