[Bhtt – Edit] Tu Tẫn Hoan – Dịch Lâm An… – CHƯƠNG 171 : NGƯỜI KHÁT GẶP MƯA RÀO – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edit] Tu Tẫn Hoan – Dịch Lâm An… - CHƯƠNG 171 : NGƯỜI KHÁT GẶP MƯA RÀO

CHƯƠNG 171 : NGƯỜI KHÁT GẶP MƯA RÀO

\”Đúng là như thế…\” Tuyên Thành vi diệu cười, theo hắn mà nói phụ hoạ thêm: \”Vì lẽ đó, Tuyên Thành ngày nhớ đêm mong Ngũ ca trở về chủ trì đại cục.\”

Nàng nhẹ nhàng mà nói, làm đáy lòng sâu xa nhất của Ngũ vương đối với khát vọng quyền lực rục rịch, hắn nắm lấy tay che giấu đi khát vọng của mình khụ khụ hai tiếng.

Hắn không biết là chính Tuyên Thành muốn hắn trúng bẫy, mà đem dã tâm của hắn câu ra.

Ngũ vương không muốn để cho muội muội phát hiện tâm tư của mình, ánh mắt nhìn quanh, bỗng nhiên hắn nhớ ra gì đó, mang theo chút vội vàng hỏi: \”Đúng rồi, phụ hoàng trước khi hôn mê , có đề cập tới Ngũ ca ta?\”

Tuyên Thành sớm dự liệu hắn sẽ hỏi việc này, nàng sớm đã chuẩn bị, làm bộ như hồ đồ, biết rồi còn hỏi : \”Nhắc đến Ngũ ca ?\”

\”Đúng vậy…\” Ngũ vương có chút lúng túng, hổ thẹn vì mình trắng trợn mà hỏi câu này, nhưng hắn muốn từ Tuyên Thành biết được thêm nhiều sự tình. Hắn ấp úng nói: \” việc Ngũ ca thất bại, làm mất đi thành trì…\”

Việc Ngũ vương bị trúng kế của địch, Tuyên Thành Bỗng như tỉnh ngộ nói: \”Hoá ra là chuyện này.\”

Ngũ vương gấp không thể chờ hỏi: \”Phụ hoàng có từng nói nên xử lý thế nào chuyện này?\”

Phải biết việc hắn để mất thành, thu hồi binh quyền triệu hắn về kinh, chính là để vấn tội hắn, chiếu thư phụ hoàng đưa tới biên cương, trong chiếu lửa giận của phụ hoàng rất lớn, trong lòng ngũ vương rất lo lắng , phụ hoàng hắn muốn bãi miễn tước vị của hắn.

Hắn sợ nhất hiện tại phụ hoàng phạt hắn, hắn khó thoát tội, hắn sợ hắn cùng với Bát đệ cùng một kết cục.

Tuyên Thành đi tới trước mặt Ngũ vương, làm ra vẻ sốt sắng quan tâm hắn, không nhanh không chậm mà nói: \”Đối với việc phụ hoàng muốn xử lí việc này thế nào, phụ hoàng đúng là chưa từng nói qua, nhưng …\”

\”Nhưng cái gì?\”

\”Nhưng bởi vì huynh xuất binh không cẩn thận, khiến quân ta mất đi một tướng tài cùng mấy cứ điểm, trong triều, người bất mãn nổi lên bốn phía, có ngự sử hướng về phụ hoàng dâng tấu nói hoàng tử phạm pháp tội như thứ dân, muốn phụ hoàng nghiêm trị Ngũ ca.

Phụ hoàng cho rằng, ngươi là người nóng nảy nên mới để sự việc ra như vậy, cũng không đành lòng trách cứ ngươi, nên không thể cho bách quan một câu trả lời, nên mới triệu ngươi về kinh, dạy dỗ lại.\”

Tuyên Thành nửa thật, nửa giả mà nói. Việc trong triều có ngự sử dâng tấu là thật, còn thái độ của Lã Mông là do nàng bịa ra.

\”Chỉ thế mà thôi?\” hắn bị làm cho mất mặt, sắc mặt tức giận đỏ lên bừng bừng.

\”Giả!\” hắn nói. \”Phụ hoàng không thể bao dung như vậy!\”

\”Chuyện thắng bại của nhà binh là chuyện bình thường, Tuyên Thành nghĩ Ngũ ca trong lòng cũng không muốn như vậy.\”

Lời nói của Tuyên Thành mang thâm ý: \”Chuyện này nếu đã qua rồi, hãy để nó qua đi. Hiện tại Phụ hoàng xảy ra chuyện, chúng ta huynh tỷ muội còn có mấy người, làm sao có thể đấu đá nhau, để người ngoài chê cười. Hiện tại Linh Quân có thể nhẹ nhàng mà buông tha chuyện này là tốt rồi.\” Nàng săn sóc mà nói.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.