CHƯƠNG 170 : TỐNG BIỆT
Cuối tháng ba, Tô Vấn Ninh sinh hạ một nam hài đặt tên là Phùng Gia.
Tháng tư đến mang theo không khí đẹp đẽ tươi mát, Thái Tôn nhận ngôi vị từ Lã Mông, chính thức đăng cơ làm đế vương, định ra niên hiệu là Nguyên Hi, đây chính là năm đầu tiên của Nguyên hi.
Việc Tuyên Thành bịa đặt mang thai, bởi vì công chúa quá mức bận rộn , mà không chăm sóc chu đáo cho thân thể, nên thai nhi chưa hình thành đã bị sảy.
Trên con đường duy nhất ra khỏi kinh thành, xe ngựa tấp nập, dân chúng rộn ràng náo nhiệt.
ở đầu cầu chỗ đình, Tô Vấn Ninh ôm đứa nhỏ nằm trong tã lót, bên cạnh là Phùng Chính, bọn họ đối với Tuyên Thành , nói : \”Công chúa, đưa tới đây thôi, đường đi gồ ghề, ta cùng Thủ Chuyết liền ngồi xe ngựa mà rời đi.\”
Phụ mẫu bọn họ, cùng muội muội và hành lý đã đi trước một bước, chờ ở phía trước.
Tuyên Thành lưu luyến không rời hỏi: \”Thật sự không ở lại kinh thành sao?\”
Hài tử trong tã lót được Tô Vấn Ninh ôm nhúc nhích, dẫn đi sự chú ý của nàng, Phùng Chính liền đáp: \”Phụ thân đã quyết tâm ở ẩn, chúng ta cũng chỉ có thể đi theo hắn.\”
\”Vậy ngày sau còn muốn hồi kinh không?\” Tuyên Thành lại hỏi.
Hiện lại trong tay nàng nắm binh quyền, muốn sắp xếp cho phu thê bọn họ một chỗ cũng không phải việc gì khó, nhưng Phùng Hoán Sâm thì khó bảo đảm hắn không có dị tâm.
Hơn nữ Phùng Hoán Sâm, ngày trước ở trên triều có chỗ đứng nhất định, hiện tại nếu hắn lấy lại quyền lực, e sợ muốn thu hồi cũng khó.
Phùng chính cùng Tô Vấn Ninh nhìn nhau, do dự nói: \”Việc của sau này, sau này hãy nói đi…\”
Tô Vấn Ninh nhìn hài tử trong ngực, mặt mày đều là ý cười, cả người toát ra tình mẫu tử nhân ái, nói tiếp lời trượng phu: \”Bây giờ ta chỉ muốn đem An Ninh nuôi thật tốt, nhìn hắn thành người…\”
\”Cái kia, Vấn Ninh tỷ tỷ còn những dự định trước kia của ngươi?\” Tuyên Thành vừa nói ra lời này, nụ cười trên môi Tô Vấn Ninh dần biến mất, Tuyên Thành thực hối hận, nàng không nên nói những lời này vào thời điểm hiện tại.
Trong lòng Tô Vấn Ninh trăm mối cảm xúc ngổn ngang, không phải là nàng cam tâm từ bỏ lý tưởng của midnh, mà là có thứ quan trọng hơn đã chiếm lấy toàn bộ tinh lực của nàng.
Hài tử trong lòng, trượng phu bên gối, nếu nàng một lòng thực hiện ước mơ, vậy bọn họ thì sao?
Tô Vấn Ninh không phủ nhận những lời nàng nói trước kia, đều là bởi vì nàng còn trẻ, những mộng mơ đó cũng muốn trở thành sự thật, nhưng hiện tại cũng mâu thuẫn nàng không biết nên trả lời công chúa ra sao.
Tuyên Thành nhìn thấu mâu thuẫn trong lòng nàng, liền đổi chủ đề hướng hài tử trong lòng Tô Vấn Ninh duỗi bàn tay của mình ra, bóp nhẹ lên gò má non nớt của hắn, nhẹ giọng nói: \”An Ninh, An Ninh.\”
Tô Vấn Ninh bị âm thanh của công chúa lôi kéo trở về, lần nữa nhìn hài tử của mình, không tự chủ được mỉm cười, nghĩ tới việc công chúa cách đây không lâu đã mất đi hài tử, trong lòng tiếc nuối thở dài, hỏi : \”Vẫn là không tìm thấy tăm tích của Phò Mã sao?\”