CHƯƠNG 168 : MÁU ME ĐẦM ĐÌA
Hữu tướng cùng các đại thần nghe được những lời nói của công chúa thì đều ngẩn cả ra, lúng túng nửa ngày mới giám nói: \”Công chúa nói có lý.\”
Tuyên Thành hiểu rõ được đám lão thần này quan tâm nhất là cái gì, ngoài miệng nói như vậy nhưng trong lòng hẳn là không nghĩ thế, đêm nay nếu không để bọn họ nhìn thấy phụ hoàng của mình một chút, chuyện tiếp theo nàng muốn làm khó có thể làm, cũng không thể thuyết phục được chúng.
Nàng nhìn thái y một chút, thái y hướng nàng gật đầu, nàng ở trong lòng ra quyết định nói: \”Đã như vậy, Hữu tướng sẽ theo Bản cung đi vào trong đại điện nhìn phụ hoàng một chút, nhớ chú ý bước chân, chớ phát sinh động tĩnh lớn, quấy nhiễu tới phụ hoàng.\”
Hữu tướng giống như được đại xá, thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đồng ý.
Tuyên Thành lại hướng Hoàng tôn vẫy tay, ra hiệu hắn cùng với mình đi vào. Hoài dương sau lưng đẩy Hoàng tôn một cái, đem hắn đưa đến bên cạnh Tuyên Thành.
Hữu tướng bước chân cẩn thận đi qua bình phong, ba người tiến vào bên trong cung điện, đi tới trước màn che của Lã Mông nằm, chỉ thấy Tả Hoài khúm núm đứng bên cạnh giường, chờ họ tới.
Hắn vừa thấy được Tuyên Thành đi vào, liền há mồm muốn nói gì đó, Tuyên Thành đè ép tay ngăn lại lời hắn nói, nói: \”Trước hết để cho Hữu tướng nhìn Phụ hoàng.\”
Tả Hoài vang, sau đó vén lên màn che, hai mắt Lã Mông nhắm chặt, trên đầu được cắm ngân châm, một bên lư hương được xông thảo dược bay lên.
Hữu tướng quỳ gối trước giường mà run rẩy, nhẹ giọng nói : \”Hoàng thượng!\”
Lã Mông không có chút phản ứng nào, Hữu tướng lê đầu gối tiến lên, để tay lên trên chăn nắm chặt tay Lã Mông trong chăn, cảm giác lạnh lẽo như hàn băng truyền tới, cổ họng hắn nghẹn lại, khống chế bi thương, hai mắt đẫm lệ.
Bầu không khí trong đại điện bị tiếng khóc của hắn làm cho bi thương, Tả Hoài cũng không nhịn được mà rơi lệ.
Tả Hoài dùng tay áo lau đi nước mắt, cũng không quên chuyện mình nên làm, đem một cái hộp hỗ đưa tới trước mặt Tuyên Thành nói : \”Công chúa, đây là Hoàng thượng trước lúc bệnh đã viết xong nhưng còn chưa kịp lệnh chiếu thư. Mời công chúa xem qua.\”
Tuyên Thành quay đầu đi chỗ khác, nén nước mắt nói: \”Bản cung thân là nữ tử, không nên can thiệp vào triều chính, vẫn là nên giao cho Hữu tướng xem đi.\”
Có thể vào lúc này xuất hiện chiếu thư, nhất định cùng người kế vị sau này có liên quan.
Hữu tướng tiếp nhận hộp, cảm thấy lòng bàn tay nóng bỏng, như nâng một khối than lửa.
Ngày xưa khi Phùng Hoán Sâm còn làm thừa tướng, việc quốc gia đại sự đều là do hắn thương thảo với hoàng thượng, toàn quyền làm chủ, nào có đến lượt hữu tướng như mình nhúng tay.
Tuy chức vụ hữu tướng trong triều là người thứ hai đứng đầu bách quan, nhưng Phùng Hoán Sâm đã rời đi rồi, hiện tại hết thảy đại sự đều rơi vào người hắn, cũng không có gì lạ, hắn cũng sắp trở thành thừa tướng rồi.