[Bhtt – Edit] Tu Tẫn Hoan – Dịch Lâm An… – CHƯƠNG 164 :TẠO PHẢN – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edit] Tu Tẫn Hoan – Dịch Lâm An… - CHƯƠNG 164 :TẠO PHẢN

CHƯƠNG 164 : TẠO PHẢN

Đại ca hắn vì nước mà chết nơi sa trường, cho nên hoàng đế mới miễn đi tội chết của hắn, đem hắn thả ra.

Nếu không các tướng sĩ ở ngoài biên cương sẽ cho rằng hoàng đế khắt khe với người thân của Phùng tiên phong, gây nên tranh cãi lớn, cái được không đủ bù đắp cái mất.

Phùng Tịch Uyển còn chưa nói hết lời, nàng hít sâu một hơi , cắn răng đem nước mắt nuốt vào trong , nghẹn ngào nói: \”Phụ thân bởi vì việc của huynh, từ chức vị trí thừa tướng.\”

Phùng Chính đặt mông ngồi trên đất, vẻ mặt ngơ ngác sững sờ, đột nhiên nhớ tới việc gì , vội vàng nắm lấy tay muội muội mình hỏi: \”Tẩu tử của ngươi đâu? Nàng như thế nào rồi?\”

\”Nhị ca yên tâm, tẩu tử cùng hài tử không có chuyện gì.\” Phùng Tịch Uyển nói: \”Chỉ là khoảng thời gian này, nàng vẫn lo lắng cho an nguy của nhị ca, không cẩn thận động thai , hiện nay đang ở hậu viện tĩnh dưỡng, ta còn chưa nói tin tức huynh trở về cho nàng.\”

Phùng Chính nghe Tô Vấn Ninh bởi vì chuyện của mình mà động thai, hắn khẩn trương nắm lấy tay muội muội, la lên: \”Nhanh. Mang ta đi nhìn nàng.\”

Chờ đôi nhi nữ đi rồi, Phùng Hoán Sâm hai mắt già nua, rụt vai lại, dựa vào ghế thờ dài, miệng ngâm nga < Cây khô phú> nói: \”Năm xưa Loại Liễu, Y Y Hán Nam. Hôm nay xem diêu lạc, thê thảm giang đàm. Thụ như này, người làm sao chịu nổi!\”

Hắn nhớ tới rất nhiều năm về trước, chính hắn cũng đỗ đạt ghi tên bảng vàng, một thân sức sống, hăng say cùng đám khoa tiến sĩ, đạp lên gió xuân cùng đi Tây Uyển xem hoa hạnh.

Sau một lúc uống rượu , hắn còn hứng thú ở Tây Uyển múa bút vẩy mực lưu lại câu thơ đắc ý, coi chính mình từ nay một đường đi bằng phẳng.

Hưng trung hai mươi tám năm thi đậu bảng nhãn, bởi vì tài hoa được thái tử Khải đế thưởng thức, nên được Thái Tử chọn làm việc cho Đông cung.

Vĩnh Khang năm đầu, Khải Đế đăng cơ làm đế. Hắn tuỳ tùng đi theo nên được làm Đại lý tự thùa.

Vĩnh Khang năm thứ bảy, Đại Tướng quân Lã Mông khởi binh bức cung, chiêu hàng quan lại cựu thần của Khải triều, nhờ đó mà hắn được leo lên vị trí cao do tân đế Lã Mông ban.

Khánh lâm năm năm qua, Hắn làm thừa tướng, đứng đầu bách quan, đứng đầu thiên hạ, từng bước hắn đi chưa bao giờ sai lầm, nhưng cuối cùng chính mình lại có kết cục khó coi như vậy.

Hắn vốn muốn lợi dụng Thư Điện Hợp làm quân cờ để cân bằng thế cuộc, nhưng ngược lại đó lại là sai lầm. thua thảm hại, đây là báo ứng sao?

Phùng Mẫu nhìn hắn một tấm thân già yếu cô đơn, rơi nước mắt an ủi: \”Lão gia đừng buồng, Thủ Chuyết có thể trở về đã là việc tốt tồi.\”

Phùng Hoán Sâm hít một hơi, ngầm thừa nhận lời nói của phu nhân, phân phó nói: \”Để hạ nhân đem bàn cờ trong phòng của ta mang đi đốt đi.\”

Phùng Mẫu sững sờ hỏi: \”Lão gia sau này không đánh cờ nữa sao?\”

\”Không đánh….\” Phùng Hoán Sâm như đem cả một đời này của hắn nhìn lại, hắn mệt mỏi không thể tả được nói.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.