CHƯƠNG 163 : HỔ PHÙ
\”Phò mã, ngài muốn chạy trốn ra khỏi thiên lao sao?\” Sai nha hỏi xong câu này, Thư Điện Hợp rơi vào trong trầm mặc.
Trần sai nha trên người tràn đầy sức sống, thực làm cho nàng hâm mộ, nhưng nàng muốn đi ra ngoài sao?
Lã Mông đem mình vứt bỏ ở đây, đơn giản là không thể trắng trợn xử tử mình, nếu hắn làm vậy, mối quan hệ của hắn cùng Tuyên Thành sẽ không thể nào cứu vãn được.
Chờ ngày mai, hoặc ngày mốt, chờ hắn nghĩ thông suốt, tuỳ tiện phái một người đem mình để cho chết đói, chết vì trúng độc, lại tuyên bố ra ngoài rằng mình sợ tội tự sát, có thể đem cái chết của mình cùng hắn rũ bỏ sạch sẽ, cũng ở trước mặt Tuyên Thành mà nguỵ biện giải thích.
Vì lẽ đó ở lại nơi này, chết là chuyện sớm hay muộn.
Nhưng thân thể hiện giờ tàn tạ như lá khô, huyết mạch bị độc tố lan tràn, chạy khỏi đây rồi, có thể sống được bao lâu?
Trần sai nhìn thấy ánh mắt hờ hững , chết chí của Phò mã, vội vàng tới sát song sắt , nắm lấy song sắt mà khuyên nhủ: \”Phò mã ngài vạn lần không thể từ bỏ chính mình!\”
\”Hoàng thượng tuy….\” Hắn dưới tình thế cấp bách suýt nữa lỡ miệng nói, nhất thời sửa lại nói: \”Hoàng thượng là bị cơn giận che mắt, không nhìn thấy tài đức của ngài, nhưng bách tính như chúng ta đều có thể nhìn ra a! ngài ở trong lòng chúng ta đều là hi vọng tương lai của Đại Dự!\”
\”Hi vọng?\” Thư Điện Hợp quay đầu đi, nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ nói: \”Bách tính hy vọng cái gì?\”
\”Là thiên hạ thái bình, quốc gia vĩnh an.\” Nàng tự hỏi tự đáp. \”Miễn là có người mang đến cho bọn họ những thứ này, chính là hi vọng của bọn họ, mà không phải chỉ mình ta.\”
Nói cách khác, ai cũng có thể cho bách tính hy vọng, miễn là hắn có thể đem bọn họ tới cuộc sống tốt hơn.
Trần sai nha bị nghẹn, khuyên Phò mã cũng không được, lúng túng hỏi: \”Lẽ nào phò mã không muốn để cho bách tính trải qua những ngày như thế sao?\”
Thư Điện Hợp giật mình, đã từng có người cũng hỏi nàng như thế.
\”Ngươi muốn trở thành Thừa tướng sao? Để bách tính trải qua những ngày tháng yên ổn, không khổ sở, không có tham quan…?\” Tuyên Thành cầm lên quân cờ mà hỏi.
\”Ta muốn…\” bây giờ nàng có thể đối diện với lòng mình mà trả lời vấn đề này.
Tuy nàng là người của tiền triều không nên quản chuyện của Đại Dự, thế nhưng nàng nhìn thấy bách tính trôi dạt khắp nơi, ốm đau sống chết, nàng vẫnn là muốn đứng ra vì bọn họ mà làm một chút truyện.
Những năm này nàng làm đủ mọi chuyện không phải là vì để cho thiên hạ có một ngày thái bình sao?
Đêm trường không minh, nàng muốn mình hoá thành ánh đèn, vì muôn dân rọi sáng, con đường phía trước!
Lúc nàng thả xuống hận cừu quốc gia, không cùng Lã Mông trả thù, cũng là bởi vì nếu cửu vương không chết, Lã Mông cũng ngã xuống, hoàng vị rơi vào tay hắn, chỉ có thể khiến dân chúng lầm than hơn, nàng không muốn nhìn thấy cảnh tượng như vậy.