CHƯƠNG 162 : LỜI ĐỒN VÔ CĂN CỨ
Trong thư phòng của Vũ Định Hầu yên tĩnh không một tiếng động, một tia lửa sáng lên.
Hoài Dương khoác y phục cầm ngọn nến đứng trước kệ sách, do dự , cuối cùng vẫn hạ quyết tâm, mở ra một ngăn bí mật sau giá sácg, đem cái hộp bên trong lấy ra.
Mở nắp hộp lên , cầm lấy nửa khối hổ phù trong đó, trên thân hổ phù ánh nến chiếu lên sáng loáng.
Trượng phu đối với nàng từ trước tới giờ không có bí mật, trong nhà mỗi một vật đều nói cho nàng được để ở đâu, chỉ là nàng chưa bao giờ để ở trong lòng, không nghĩ tới hiện tại phát huy được tác dụng….
Lã Mông xem qua tấu chương lễ bộ liệt kê danh sách những đại thần hiện tại chưa thành thân, một phen lựa chọ, đối với những người này thật sự không hài lòng, nhịn không được ném bản tấu lên bàn nói : \”Đây là một mớ vớ va , vớ vẩn , lễ bộ đây là làm qua loa cho trẫm xem, đem những người khó coi này làm Phò Mã của Tuyên Thành????\”
Danh sách kia không phải là nam tử thô lỗ, thì là dung mạo xấu xí, lại tướng mạo quá thô kệch, người trông được chút thì lại là con cháu thế gia, tửu sắc tại vận, có cái nào có thể xứng với Tuyên Thành của hắn.
Hắn thở dài nghĩ…
\”Tuyên Thành thân thể không biết khá hơn chút nào chưa?\’
\”Tuyên Thành gần đây khẩu vị thế nào?\”
Tả Hoài đang định dâng trà, nghe thấy vậy dừng lại bước chân, chần chừ chốc lát, đi tới bên người hoàng thượng, nhắm mắt khuyên nhủ: \”Hồi hoàng thượng, có lẽ là chúng đại thần cùng độ tuổi công chúa lại chưa thành thân quá ít, nên Lễ bộ chọn ra cũng đã khó .\”
Trách thế nào được, bởi vì Phò mã Thư Thận quá mức tài năng xuất chúng, ở trong đám người đó nổi bật quá mức, có đi khắp đất nước này cũng không tìm thấy người thứ hai, hắn cũng không dám mang những lời này đem nói ra trước mặt Hoàng thượng a.
\” Lần trước thi khoa cử đã gần ba năm, sang năm vừa vặn tổ chức thi, bằng không chờ năm sau có khoa cử, hoàng thượng từ những vị tiến sĩ kia vì công chúa nhìn ứng cử viên phù hợp?\”
Hắn nỗ lực vì công chúa mà kéo dài thêm ít thời gian : \”Huống hồ công chúa đang mang thai, lúc này tái giá , có phải là có chút không thích hợp?\”
\”Không được! việc này không nên chậm trễ.\” Tuyên Thành đã mang thai, hắn bận tâm thân thể của nàng nên không làm cho nàng đem hài tử trong bụng bỏ đi, nhưng hắn tuyệt đối không cho phép cháu ngoại của chính mình mang họ Thư.
Lã Mông không thể không nghi ngờ nói: \”Tuyên Thành coi như đã mang thai thì sao, ai dám từ chối nữ nhi của Trẫm?\”
\”Vâng, vâng, vâng\” Tả Hoài không dám nhiều lời, răm rắp đồng tình.
Lã Mông suy nghĩ , lại hỏi : \”Ngày trước trẫm đã từng xem xét Lương Chính Tự, hắn đã thành thân chưa?\”
Tả Hoài cũng nghĩ một hồi, rồi đáp: \”Nửa năm trước đã thành thân, không nên chia rẽ.\”