CHƯƠNG 138 : NHƯỢC ĐIỂM
Quá đáng !!!!
\”Xác thực quá đáng!\” Tuyên Thành vẻ mặt căm giận đập bàn, vì vị vũ cơ kia mà bất bình: \”Hắn tại sao lại có thể đối xử với ngươi dùng bạo lực như thế a!\”
\”Đúng vậy a, đúng vậy a. vị quan chủ kia vừa già, vừa mập, lại còn không thường xuyên tắm, cả người chua như mẻ, còn hay mắng tỷ muội chúng ta.\” Dứt lời dáng người uyển chuyển mềm mại như lông vũ nằm vào trong ngực của Tuyên Thành, lông mày nhíu lại tỏ ra oan ức mười phần nói: \”Nào có giống như lang quân, anh tuấn tiêu sái như vậy, lại ôn nhu săn sóc vô cùng.\” Ngữ khí vô cùng đáng thương, nghe thấy mà chỉ muốn yêu thương che chở.
Nàng vừa nói, ngón tay nhỏ bé lướt qua gò má của Tuyên Thành, ám muội mà trêu trọc.
Tuyên Thành chỉ nghe thấy toàn thân đã nổi da gà, liếc mắt nhìn người từ đầu tới cuối không nói một lời, yên lặng mà uống rượu.
Nhìn bề ngoài có vẻ như là không để tâm tới sự việc đang phát sinh trong phòng, nhưng lại từng chén liên tục uống vào miệng. xem ra nàng ấy không phải là không để tâm , mà vô cùng để tâm a. trên người giống như bình giấm chua đổ ra, lan ra mùi chua khắp phòng a.
Tuyên Thành trong lòng vui vẻ không thôi, ngoài miệng lại nói với vũ cơ: \”Là như vậy sao? Vậy để buổi tối lang quân yêu thương ngươi.\” Làm ra bộ dáng săn sóc, tay đỡ lấy eo nhỏ của vũ cơ, tầm mắt hướng tới bộ ngực sống động của vũ cơ mà nhìn.
Vũ cơ cười yêu mị, dáng dấp lả lướt, cánh tay trắng mịn như dây leo quấn lên cổ Tuyên Thành, chủ động đem bộ ngữ của mình tới tầm mắt Tuyên Thành mà nói: \”Đây chính là lang quân nói a, vạn không thể nuốt lời a.\”
Thư Điện Hợp mặt lại đen thêm một tầng. Tuyên Thành lại làm ra vẻ như không có chuyện gì mà đem rượu vũ cơ khác tới đưa lên miệng một hơi uống cạn, vị cay đầu lưỡi lan ra, thâm ý nói: \”Mỹ nhân, ngươi có cảm giác rượu hôm nay có vị chua không?\”
\”Thật sao?\” vũ cơ cũng nếm thử một ngụm, nhõng nhẽo kiều mị nói: \”Thiếp thân tại sao không cảm thấy thế a?\” nói rồi đem môi anh đào đưa tới trước mặt Tuyên Thành. \”Thiếp thân thấy rượu trong miệng rất ngọt, lang quân có muốn nếm thử hay không?\”
Tuyên Thành chưa có trả lời, chỉ nghe thấy \”Đùng!\” một tiếng, mặt bàn bị vỗ xuống, chén rượu trên bàn lảo đảo. bầu không khí trong phòng thoáng như đọng lại, ánh mắt mọi người đều nhìn về phía Thư Điện Hợp. mặt nàng lạnh như sương, ngữ khí như dao nói: : \”Chơi đủ rồi sao? Nói chút chính sự đi!\”
Vũ cơ không biết là mình chọc giận vị lang quân lạnh lẽo kia vào chỗ nào, mấy người đều nhìn nhau khó hiểu, chân tay luống cuống.
Nếu bàn về tướng mạo, vị lang quân này cũng không tệ, coi như là trong số cac vũ cơ cũng có hoa khôi, nhưng nam tử xinh đẹp hơn cả hoa khôi ở hồng chiêu tụ này cũng thật là hiếm có. Các nàng cũng tiến đến lấy lòng hắn, cũng ngọt ngào mà quyến rũ hắn, đều bị hắn cự tuyệt, cách xa ngàn dặm. vậy nên các nàng mới vây quanh vị lang quân bên cạnh hắn.
Chỉ có Tuyên Thành ở trong lòng rõ ràng, đối phương đây là làm sao, nàng hoà hoãn bầu không khí gượng cười hai tiếng đối với đám oanh yến kia nói: \”Các ngươi đều lui xuống đi, chờ chúng ta đàm luận xong chính sự, thì lại gọi các ngươi trở lại.\” nàng rõ ràng đạo lý, biết đủ thì dừng, nếu như nàng lại làm càn. Phò mã của nàng thực sự tức giận a.