[Bhtt – Edit] Tu Tẫn Hoan – Dịch Lâm An… – CHƯƠNG 114 :XẤU HỔ KHÔNG BIẾT TRỐN ĐI ĐÂU – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edit] Tu Tẫn Hoan – Dịch Lâm An… - CHƯƠNG 114 :XẤU HỔ KHÔNG BIẾT TRỐN ĐI ĐÂU

CHƯƠNG 114 :XẤU HỔ KHÔNG BIẾT TRỐN ĐI ĐÂU

Lúc nàng vạch ra, Sở ma ma ho khan một tiếng, Tuyên Thành đỏ cả mặt, lúng túng không biết làm sao, nói: \”Bản cung , không có chuyện gì…. \” đưa tay đem cổ áo của mình kéo lên, che đi bí mật không muốn lộ ra.

Miên nhi bị Sở ma ma nhìn cảnh cáo, ý thức được đây là việc mình không nên hỏi, sợ hãi mà lui xuống.

Sở ma ma suy nghĩ một chút, vẫn là bóng gió mà nói rằng: \”Công chúa nên nhắc nhở Phò Mã, nên thương hoa tiếc ngọc một chút mới phải…\”

Tuyên Thành suýt chút nữa bị hoa quả lạnh làm cho nghẹn, thẹn đến mức muốn chui xuống đất, ấp úng nửa ngày mới nhớ tới hôm qua, chính mình cũng cắn hắn một hồi, đối phương cũng không phải oan uổng.

Cùng lúc đó Thư Điện Hợp cũng gặp phải hoàn cảnh lúng túng tương tự.

Hôm nay nàng mới vừa đề bút, công chúa hôm qua lưu lại cho nàng dấu vết trên vai, nhấc bút lên viết mơ hồ đau đớn, nhắc nhở nàng ngày hôm qua đã làm ra hành vi , vi phạm lễ nghi cương thường….

Nàng ở trước mặt đồng liêu vẫn tỏ ra bình thường, thành thạo mà xử lí sự vụ, tai lại lén lút đỏ lên một mảnh, mạnh mẽ đem tâm tư rối loạn, trở lại vết thương trên vai.

Công chúa ước chừng là con hổ đi, qua một lớp y phục cũng cắn đến tàn nhẫn như thế.

Thời tiết giữa trưa oi bức, trên đường cũng vắng, một chút gió nhẹ hiếm thấy thổi tới, mặt đường toàn sỏi, nhiệt độ cao như muốn đốt cháy da thịt người.

Phủ Cửu vương xưa nay không đón tiếp khách lạ, cửa lớn luôn đóng chặt.

Người ngoài nếu là có cơ hội được bước vào trong phủ, đứng trước cửa hiên, sẽ cảm thụ được một luồng âm khí cực lạnh lẽo, từ sau lưng kéo tới, chầm chậm bò lên da dẻ, dù cho là lúc vào một thân mồ hôi tràn trề, không cần mất nhiều thời gian, cũng lạnh toát sống lưng.

Không nói được là cảm giác mát mẻ này là từ đâu tới, người khác sẽ cho rằng Cửu vương tu đạo, phủ đệ cũng được thần linh che chở, nên nhờ đó trong lòng mỗi người đều kính nể.

Nơi này hoàn toàn tách biệt với bên ngoài, giống như phủ của tiên gia, lại giống như đang cất giấu huyền cơ bí mật nào đó.

Cửu vương ngồi ngay ngắn ở bên trong, hai tay đặt lên đầu gối làm thành hình hoa sen, tức tâm tìm hiểu đạo pháp, đàn hương bên trong bay nghi ngút từng sợi lọt vào bên trong áo bào của hắn, hoặc là vờn quanh thân.

Bất luận xuân hạ , thu đông, trên người hắn chỉ mặc mỗi bộ đạo bào xanh kia, chưa từng thay đổi. tựa hồ hắn chưa bao giờ cảm nhận được sự thay đổi của thời tiết.

Tiểu đạo sĩ quỳ gối trên tấm ngồi trắng bên ngoài bình phong, vì hắn mà truyền đạt tin tức: \”*Tự vũ đình bị định tội.\”

*Đại vương tử tự gọi là Tự Vũ Đình

Hắn cũng không có mở miệng, chỉ gật đầu, tiểu đạo sĩ nhìn bóng dáng trên bình phong biến hoá, lập tức hiểu ý, nói cho hắn biết thêm tin tức: \”Vải trắng, ban cho cái chết….\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.