Sau bữa tối, Thẩm Điềm về phòng làm bài tập một chút, trong lòng như có mèo nhỏ cào ngứa vậy, không khống chế được muốn đi tìm Lục Ninh Hoàn, cô từ trong phòng ra tới thấy phòng khách không có ai, xác định mẹ và mommy đều đã về phòng, Thẩm Điềm liền gõ nhẹ vài tiếng vào cửa phòng Lục Ninh Hoàn rồi đẩy cửa bước vào.
Thẩm Điềm thấy Lục Ninh Hoàn không có trong phòng, nhưng lại nghe thấy tiếng nước từ phòng tắm vọng ra, đoán chắc chị Tiểu Lục đang tắm, thế là, Thẩm Điềm chẳng chút khách khí, cứ tự nhiên nằm xuống giường chờ Lục Ninh Hoàn.
Vừa bước ra khỏi phòng tắm, Lục Ninh Hoàn đã thấy Thẩm Điềm nằm ngoan ngoãn trên giường chờ mình, ánh mắt nàng tràn ngập ý cười, vừa lau tóc vừa nói với Thẩm Điềm: \”Điềm Điềm, lại đây giúp chị sấy tóc nào.\”
\”Vâng ạ, chị Tiểu Lục .\” Thẩm Điềm nghe vậy liền bật dậy khỏi giường, nhường chỗ cho Lục Ninh Hoàn ngồi xuống để mình sấy tóc cho chị ấy.
Thẩm Điềm vừa sấy tóc cho Lục Ninh Hoàn, vừa dùng tay nghịch ngợm những sợi tóc mềm mại của chị, hương thơm dịu nhẹ từ cơ thể Lục Ninh Hoàn sau khi tắm phảng phất, khiến Thẩm Điềm không khỏi xao xuyến, chỉ muốn ôm chặt chị vào lòng.
Lúc Lục Ninh Hoàn ngồi xuống cũng không quên nhìn Thẩm Điềm, nàng ngửa đầu, đôi mắt lấp lánh nhìn người đang sấy tóc cho mình, thầm nghĩ cún con nhà mình không hiểu phong tình, khi nào mới có thể chủ động hôn mình a? Lục Ninh Hoàn nghĩ có chút ủy khuất quay đầu nhìn chằm chằm Thẩm Điềm .
Bị Lục Ninh Hoàn nhìn chằm chằm, khó hiểu, Thẩm Điềm cười hỏi: \”Chị Tiểu Lục? Có phải em làm đau chị không?\”
Vành tai Lục Ninh Hoàn ửng đỏ lên ngay khi nghe Thẩm Điềm nói, rõ ràng có thể thấy bằng mắt thường, nếu không biết Thẩm Điềm ngây thơ không hiểu chuyện, chắc chắn Lục Ninh Hoàn đã nghĩ con bé cố tình trêu chọc mình rồi.
\”Không có làm đau chị, sao thế, chị nhìn em một chút cũng không được sao?\” Lục Ninh Hoàn vừa nói vừa đưa tay vỗ nhẹ lên đùi Thẩm Điềm.
Thẩm Điềm mỉm cười, ánh mắt dịu dàng nhìn Lục Ninh Hoàn: \”Dạ, chị Tiểu Lục muốn gì em cũng chiều, em là của chị Tiểu Lục mà.\”
Lục Ninh Hoàn vội cúi gằm mặt, không dám nhìn vào mắt Thẩm Điềm, nàng sợ nếu cứ nhìn như vậy, mình sẽ không kiềm chế được mà hôn em ấy mất, khóe môi nàng khẽ cong lên vì câu nói vừa rồi của Thẩm Điềm, nàng lẩm bẩm: \”Đồ dẻo miệng, chỉ giỏi nịnh hót, em bao giờ mới thật sự là của chị? Hay phải viết tên chị lên người em mới được?\”
Thấy tóc Lục Ninh Hoàn đã gần khô, Thẩm Điềm đặt máy sấy xuống, chạy đến bàn học lấy một chiếc bút lông rồi nhanh chóng quay lại bên cạnh Lục Ninh Hoàn, cô đưa bút cho chị, cúi người xuống để mắt ngang tầm mắt Lục Ninh Hoàn, cười tươi nói: \”Em lấy bút cho chị Tiểu Lục rồi đây, chị muốn viết tên ở đâu nào?\”
Lục Ninh Hoàn cười cười, cún con nhà mình thật đúng là biết dỗ nàng vui vẻ, nhưng mà nàng nghĩ lại không phải lấy bút lông viết tên, như vậy quá không thú vị.
Lục Ninh Hoàn tùy tay đặt bút lông lên bàn trang điểm, hướng Thẩm Điềm ngoắc tay, Thẩm Điềm ngoan ngoãn tiến lên phía trước, động tác cúi eo như vậy làm Thẩm Điềm có chút mệt, dứt khoát đặt hai tay lên đầu gối Lục Ninh Hoàn để chống đỡ.