Những sử gia nghiên cứu về đoạn lịch sử của Tất Quyền Ngọc, luôn luôn muốn biết kiện định quyết tâm lúc đầu của nàng là bắt đầu từ đâu…. Nhưng chính sử ghi lại bị thiếu khuyết, mà trong dã sử lại có rất nhiều giả thuyết xôn xao. Có người nói, ở thời khắc sinh ra đã quyết định, nếu không nàng sẽ không nữ phẫn nam trang. Cũng có người nói, dã tâm của nàng bắt đầu ở trong quân đội. Mà càng nhiều người nguyện tin tưởng là, nàng không phải là người có dã tâm, nàng chính là vì nữ nhân của nàng mà vĩnh viễn không nói khí nhân, cả đời của nàng, vì vậy nữ nhân đó mới thoải mái phập phồng, vì vậy nữ nhân đó mới đi lên vũ đài lịch sử, nữ nhân này đương nhiên chính là tình cảm chân thành suốt đời của Tất Quyền Ngọc – Tôn Cẩm Hà.. Mà đoạn lịch sử kia phát sinh vào Phượng Linh năm 807, cũng không có căn cứ, nhưng mỗi người đều phát huy trí tưởng tượng của chính mình, có dã sử đều tại thời điểm này tô lại rất nhiều màu sắc…
[Phượng Linh tạp đàm]
\”Ngươi biết ta lo lắng cái gì sao?\” Cẩm Hà nằm trong lòng Quyền Ngọc, ngón tay nhẹ nhàng ở trước ngực nàng cong động. Làm cho Tất Quyền Ngọc có chút tâm viên ý mã.
\”Lo lắng cái gì?\” Tất Quyền Ngọc ôm nàng, vuốt ve da thịt trơn bóng của nàng, hưởng thụ cảm giác có người yêu ở trong ngực sau trận kích tình. Mỗi một lần đều điên cuồng như vậy, làm cho người ta mất hết khí lực.
\”Trưởng công chúa đã mười lăm, đã đến niên kỷ có thể lập gia đình, mẹ đẻ của trưởng công chúa – Diêu phi, ngày hôm trước nhắc chuyện này với ta, khẩu khí của nàng, là vừa ý ngươi. Việc này, ta chỉ có thể giả ngu, coi như không hiểu, nhưng cũng không trụ được bao lâu, một khi nàng tìm Hoàng thượng, nói muốn ngươi trở thành phò mã gia… Hoàng thượng tuy còn nhỏ, nhưng sự tình bậc này, chỉ cần hắn quyết định, Thái hậu ta đây cũng không thể phản bác, Quyền Ngọc ngươi có biết, công tử trong của triều văn võ, ngươi là xuất sắc nhất, nếu cho ngươi làm phò mã chỉ sợ ai cũng không có ý kiến\” Cẩm Hà hơi hơi cau mày, nghĩ đến Quyền Ngọc có thể sẽ thú nữ nhân khác, Cẩm Hà liền cảm thấy không thoải mái…
Quyền Ngọc sửng sốt, thật muốn như vậy? Kia phiền toái lớn rồi, nghĩ nghĩ vừa cười nói: \”Người khác muốn gả vào Tất gia ta, phụ mẫu sẽ giúp ta từ chối, hoàng gia muốn ta làm phò mã, tự nhiên có Thái hậu ngươi giúp ta từ chối. Ta cũng không sợ nha…\”
Cẩm Hà sinh khí, ở trên vai nàng cắn mộ ngụm: \”Đồ không có lương tâm, chỉ biết làm ta lo cho ngươi… Ta quả thật nghĩ như vậy, Diêu phi nay tuy cùng ta nói ra, cũng vừa ý ngươi, nhưng dù sao cũng không nói rõ, ý tứ của ta là, trong vương công đại thần tìm một người tốt, chỉ hôn trước một bước, cũng coi như giải quyết được chuyện này…\”
\”Ta chỉ biết, sự tình chút xíu ấy, như thế nào sẽ làm khó Thái hậu nương nương…. \” Tất Quyền Ngọc cười, nhu nhu dấu răng chỗ bị Cẩm Hà cắn, thân thủ ninh ninh kéo cái mũi Cẩm Hà: \”Chỉ biết cắn người!\”
\”Bất quá trong cung còn có vài vị công chúa… Diêu phi tới tìm ta, nhưng thật ra đã nhắc nhở ta, ta thực lo lắng, nếu các nàng không tìm tầm trực tiếp đi tìm Hoàng thượng, sự tình bực này, Hoàng thượng có khả năng sẽ không bẩm báo cho ta, liền hạ chỉ, sẽ khó giải quyết… \” Cẩm Hà đối với chuyện này còn có chút lo lắng đáp.