Phương Tư Quyện
Bùi Dung Triệt tỉnh dậy, đầu vẫn còn đau âm ỉ. Hắn cảm thấy khó chịu, nhíu mày, mở mắt ra mới phát hiện mình đang nằm trong bệnh viện.
Ký ức trước khi hôn mê lập tức ùa về, Bùi Dung Triệt ngay tức khắc nghĩ đến Lâm Tầm Nam. Hắn vừa định ngồi bật dậy thì đúng lúc Lâm Tầm Nam mang nước trở về.
Nàng hoảng hốt, vừa mừng vừa lo:
\”Bùi Dung Triệt! Đừng cử động bậy bạ!\”
Bùi Dung Triệt theo bản năng nghe lời, ngoan ngoãn nằm yên. Nhìn thấy nàng vội vàng bước tới bên giường, ánh mắt đầy lo lắng, hắn không khỏi cảm thấy trong lòng ấm áp.
\”Có chỗ nào không thoải mái không? Cậu có muốn ăn gì không?\”
Vốn dĩ định nói \”Không sao cả\”, nhưng vừa mở miệng, vì được nàng quan tâm mà khóe miệng hắn bất giác cong lên. Bùi Dung Triệt dứt khoát không giấu diếm nữa, cứ cười ngây ngô một lúc rồi mới trả lời bằng giọng khàn khàn:
\”Tớ không sao, cậu thì sao? Có bị dọa sợ không?\”
Hắn hỏi dồn dập, còn sốt sắng hơn cả Lâm Tầm Nam. Nàng hơi nhíu mày, gọi bác sĩ đến kiểm tra rồi mới nhúng tăm bông vào nước, dịu dàng chấm lên môi hắn:
\”Cũng hơi sợ một chút… Nhưng may mắn là có cậu ở đó, thế nên tớ lo cho cậu nhiều hơn. May mà cậu không sao.\”
Bùi Dung Triệt vui vẻ nằm trên giường, rất ngoan ngoãn để nàng chăm sóc. Sau khi bác sĩ kiểm tra xong, xác nhận vết thương chỉ là ngoài da, chỉ cần tĩnh dưỡng vài ngày là sẽ hồi phục.
Lâm Tầm Nam thở phào nhẹ nhõm:
\”Cậu muốn ăn gì không? Tớ sẽ gọi người đi mua.\”
Bùi Dung Triệt không trả lời ngay mà hỏi lại:
\”Cậu đã ăn chưa?\”
Lâm Tầm Nam lắc đầu, hắn liền cau mày, giọng điệu có phần trách móc:
\”Không cần phải trông tớ như vậy đâu, cậu phải ăn uống đầy đủ.\”
Hốc mắt Lâm Tầm Nam hơi đỏ lên. Mặc dù bị thương nhưng từng câu từng chữ của Bùi Dung Triệt vẫn luôn nghĩ cho nàng. Nàng vẫn luôn mong mỏi có một người quan tâm mình như thế, nhưng khi Bùi Dung Triệt thực sự xuất hiện, nàng lại cảm thấy có chút sợ hãi.
\”Cháo có được không?\” Nàng khẽ hỏi.
Bùi Dung Triệt gật đầu:
\”Được, tớ thích ăn cháo lắm, nếu có thêm chút dưa muối thì càng tốt.\”
Lâm Tầm Nam gật đầu, gọi tài xế đi mua đồ ăn sáng, sau đó lấy nước chuẩn bị giúp hắn lau mặt.
Nhìn thấy nàng cầm khăn ấm đến, Bùi Dung Triệt lập tức đỏ mặt, có chút xấu hổ:
\”Hay là… để tớ tự làm đi?\”
Lâm Tầm Nam không đồng ý:
\”Cậu định dùng tay nào để tự lau đây?\”
\”Hai tay đều…\” Hắn đang nói dở thì cúi xuống nhìn. Một bàn tay bị trầy xước nên băng kín, tay còn lại thì đang truyền dịch.