[Bhtt – Edit] Mạnh Lưu Cảnh – Bốn Mùa Bình An – CHƯƠNG 104 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt – Edit] Mạnh Lưu Cảnh – Bốn Mùa Bình An - CHƯƠNG 104

Tng Trăn Hàng – hi hn thì đã mun

Ngụy Thanh Chu vừa mới đánh răng xong, thì những dấu vết của đêm hoan ái mặn nồng hiện ra khắp nơi, khiến nàng bối rối.

Mặt nàng đỏ bừng khi bước ra khỏi phòng tắm, chân và eo đau nhức, khiến nàng vừa ngọt ngào vừa khó chịu.

Mạnh Lưu Cảnh thấy dáng vẻ khó chịu của nàng thì cau mày lo lắng: \”Cậu không khỏe sao? Có muốn tớ xem thử không?\”

Ngụy Thanh Chu càng thêm xấu hổ, vội vàng từ chối: \”Không có gì, chỉ là….chỉ là hơi đau thôi.\”

Mạnh Lưu Cảnh nghe vậy cũng đỏ mặt, đỡ nàng ngồi lên giường, rồi nhanh chóng đi tắm rửa.

Ngụy Thanh Chu cử động đôi chân dài, muốn xoa bóp cho dễ chịu hơn. Nhưng khi mười ngón tay thon dài chạm vào da thịt, nàng chợt nhớ lại đôi chân này, đêm qua đã quấn lấy eo Mạnh Lưu Cảnh như thế nào.

Ký ức này khiến mặt nàng nóng bừng, vội vàng rụt tay lại, không dám nhớ lại nữa.

Nhưng khi ánh mắt dừng lại trên ga trải giường mới, nàng lại nghĩ đến những chuyện khác!

Cũng may Mạnh Lưu Cảnh rất nhanh, không để nàng chìm đắm trong hồi ức quá lâu, chỉ vài phút sau đã bước ra, ngồi xổm xuống xoa chân cho nàng.

Tay Mạnh Lưu Cảnh so với Ngụy Thanh Chu thì thô ráp hơn, nhưng lại có lực vừa phải, khi xoa bóp lên đùi nàng, Ngụy Thanh Chu căn bản không dám nhìn những động tác thuần thục của ngón tay cô, dứt khoát nằm vật ra giường, lấy gối che mặt.

Mạnh Lưu Cảnh vành tai ửng đỏ, nghe tiếng thở nhẹ nhàng của Ngụy Thanh Chu thì trong lòng ngổn ngang.

Ánh mắt cô cũng dừng lại trên tay mình, vô thức xoa xoa hai cái – đêm qua được sự dịu dàng bao bọc, không chỉ có trái tim cô khao khát Ngụy Thanh Chu, mà cả đôi tay này cũng vậy.

Hai người đều im lặng không nói gì, nhưng Ngụy Thanh Chu có thể cảm nhận được lực tay của Mạnh Lưu Cảnh mạnh hơn, lúc nhẹ lúc mạnh. Nàng biết nàng đang thất thần, nàng không chuyên tâm.

Nhưng nàng càng biết, Mạnh Lưu Cảnh đang nghĩ gì.

\”Ưm…\” Ngụy Thanh Chu vùi mặt vào chăn, gắt gao nắm lấy hai góc gối, cảm giác vừa đau vừa thoải mái theo đầu ngón tay Mạnh Lưu Cảnh lan tràn, cùng với dòng điện nhỏ và nhiệt độ, nàng đã sắp bị đốt cháy.

Tiếng rên nhẹ này khiến Mạnh Lưu Cảnh suýt chút nữa không kiềm chế được, cô cố gắng giữ lý trí, nhưng vẫn bị âm thanh bất chợt tràn ra làm loạn tâm thần.

Đêm qua là lần đầu tiên, nhưng Ngụy Thanh Chu đã bị cô lăn lộn không nhẹ, nhìn vẻ mặt đáng thương của nàng lúc này, Mạnh Lưu Cảnh cảm thấy xót xa.

\”Ngụy Thanh Chu,\” Cô nuốt nước miếng, suy nghĩ rất lâu mới nói: \”Định lực của tớ không tốt lắm, cậu đừng thử thách tớ vào những chuyện này nữa. Tuy rằng tối qua mới… Nhưng tớ thực sự rất nhớ… Ý tớ là, tớ có thể sẽ không nhịn được.\”

Nói đến đây, cô dừng một chút, ngập ngừng rồi thú nhận:

\”Tớ cảm thấy có chút nghiện rồi…\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.