Thẩm Miên bày ra dáng vẻ nhu nhược đáng thương hết sức nhuần nhuyễn, vốn Tạ Kiều Ngữ hoài nghi nhưng không nhịn được mềm lòng gật đầu đồng ý.
Tạ Kiều Ngữ cầm giày cao gót của mình lên, theo Thẩm Miên đi ra ngoài, đến cửa phòng, nàng nói Tạ Kiều Ngữ xuống lầu trước, thay quần áo xong sẽ chạy xuống ngay.
Tạ Kiều Ngữ nói: “Được!”
Thẩm Miên sợ Tạ Kiều Ngữ chờ lâu, không kịp trang điểm, chỉ dùng thời gian 2 phút thay quần áo rồi xuống lầu. Nàng đổi váy thành quần cao bồi cộng thêm áo sơ mi tay cánh dơi chiffon sa bạch. Tóc xả tung thì dùng kẹp kim loại quấn lên, nhìn tổng thể sự phối hợp này đem lại cảm giác thoải mái cho người nhìn.
Thời điểm Thẩm Miên bước xuống, vừa vặn Tạ Kiều Ngữ ngẩng đầu nhìn về phía cầu thang, tầm mắt dừng trên người Thẩm Miên thanh xuân dạt dào.
Thẩm Miên nhanh chóng chạy tới: “Chị Kiều Ngữ, em xong rồi, chúng ta đi thôi.” Nói xong quay đầu nói Vương Phượng đang làm việc một bên: “Dì Vương, hôm nay con không ăn tối ở nhà, dì nói với ba mẹ và anh hai giúp con.”
“Tốt, tiểu thư nhớ chú ý an toàn.”
“Yên tâm đi dì Vương, con ở bên cạnh chị Kiều Ngữ sẽ rất an toàn, không xảy ra vấn đề gì!”
Nghe Thẩm Miên nói rốt cuộc Tạ Kiều Ngữ cũng tìm được chỗ không thích hợp. Rõ ràng đây là lần thứ ba hai người gặp mặt, nhưng Thẩm Miên lại rất tin tưởng cô, cư xử hay lời nói giống như các nàng quen biết nhiều năm.
“.…”
Hiện tại là 6 giờ chiều, sắc trời còn sáng, nhưng không khí mùa hạ có chút oi bức. Xe của Tạ Kiều Ngữ sạch sẽ ngăn nắp, còn có mùi hoa nhài thoang thoảng. Cài xong dây an toàn, Thẩm Miên tùy ý tìm đề tài: “Chị Kiều Ngữ, em sắp có bằng lái xe, đến lúc đó em lái xe chở chị đi chơi.”
Tạ Kiều Ngữ không đáp lời, hỏi ngược lại: “Muốn ăn cái gì?” Nói chung cô không thể để một nữ sinh mời mình ăn cơm, đúng thật không vượt qua bản thân.
“Ăn…” Thẩm Miên suy nghĩ một lát: “Em sử dụng hướng dẫnchỉ đường.” Nói xong bấm bấm điện thoại vài cái liền có âm thanh hướng dẫn vang lên.
40 phút sau, xe di chuyển chậm trước một con phố nhỏ hẹp.
Thẩm Miên nhìn đường phố quen thuộc, tâm tình kích động chỉ tay nói với Tạ Kiều Ngữ đang cho xe dừng hẳn: “Chị Kiều Ngữ, chỗ này nhiều người, chúng ta đậu xe xa một chút.”
Tạ Kiều Ngữ liếc mắt nhìn bên ngoài, nghi hoặc hỏi: “Ăn ở đây?” Nhìn thế nào cũng không cảm thấy Thẩm Miên sẽ ăn uống ở chợ đêm.
“Ân! Nơi này có rất nhiều đồ ăn ngon!”
Tuy Tạ Kiều Ngữ biết có chợ đêm nhưng nàng không biết địa điểm chính xác, cũng chưa từng tới. Huống chi vị trí chợ đêm gần xác ngoại ô thành phố, sao Thẩm Miên lại biết? Hơn nữa khi nãy nàng dùng phần mềm chỉ đường, bấm địa chỉ khá thuần thục, có lẽ nàng thường xuyên đến nơi này.
Tạ Kiều Ngữ tưởng nữ sinh lập tức xuống xe nhưng không ngờ Thẩm Miên vẫn ngồi yên, nghe tiếng người ồn ào bên ngoài, lòng cô bị gợi lên tia tò mò, đạp chân ga chậm rãi hướng tới chỗ đậu xe ven đường phía trước, gật đầu: “Hảo!”