Thẩm Miên không cảm thấy kinh ngạc vì câu trả lời của Tạ Kiều Ngữ, thậm chí còn làm theo thói quen gật đầu phụ họa: “Không sai, hơn nữa trên mặt còn đính đầy kim cương.”
Tạ Kiều Ngữ tin tưởng lời Thẩm Miên: “Tê-”
Tạ Kiều Ngữ hít hà một hơi không tiếng động hướng Thẩm Miên nhướn mày, vui vẻ hỏi: “Đặt trong phòng ngủ?”
Hai mắt Thẩm Miên đầy ý cười gật đầu.
“Có tính cách như vậy?” Đáy mắt Tạ Kiều Ngữ hiện lên ánh sáng, vội vàng đi vào phòng ngủ, vừa đi vừa nói chuyện: “Kéo màn phòng khách lại, chị lập tức mặc cho em xem.”
Tuy Thẩm Miên không hiểu ba chữ ‘Có tính cách’ trong lời Tạ Kiều Ngữ là hình dung nàng hay nội y nàng mua, nhưng vẫn nghe lời kéo màn phòng khách lại.
Bên trong phòng ngủ không có âm thanh gì truyền ra.
Thẩm Miên cũng không cảm thấy tò mò, chỉ chậm rì rì đem túi thức ăn vào phòng bếp, lại không nhanh không chậm ra phòng khách mở TV, nhìn như an tĩnh xem chương trình.
Nhưng thật ra nội tâm Thẩm Miên thấp thỏm vô cùng, vừa rồi làm gì nàng hoàn toàn không biết, tất cả hành động đều thực hiện theo bản năng. Tâm nàng đã sớm đi theo Tạ Kiều Ngữ.
Nàng muốn biết khi Tạ Kiều Ngữ thấy những thứ trên giường sẽ có phản ứng gì; nàng muốn biết, Tạ Kiều Ngữ mặc nó sẽ có bộ dáng thế nào; nàng muốn biết, Tạ Kiều Ngữ…….
“Tiểu Miên.”
Ngay khi hai mắt Thẩm Miên nhìn chằm chằm TV, nhưng tâm tư lại bay đi đâu thì nghe tiếng Tạ Kiều Ngữ gọi mình.
Thẩm Miên quay đầu nhìn lại.
Bất luận ánh trăng tròn hay khuyết, mặt trời mọc hay lặn, hoa nở theo mùa hay pháo hoa nở rộ thì vẫn không bằng Tạ Kiều Ngữ lúc này.
Tầng tầng lớp lớp lụa mỏng đính kim cương lấp lánh, vòng eo được ôm chặt, mỗi một bước đi, ánh đèn rọi vào làm chói mắt người nhìn.
Xương quai xanh hiện rõ, bầu ngực trắng nõn lấp ló vì cổ áo cưới khoét sâu, đường cong đầu vai cao nhã được bày ra.
Đúng vậy, Thẩm Miên chuẩn bị váy cưới cho Tạ Kiều Ngữ.
Hai tháng trước từ phiến diện trở về, Thẩm Miên đã thiết kế chiếc váy cưới này, vì nàng muốn thấy dáng vẻ Tạ Kiều Ngữ khi mặc áo cưới, muốn chứng thực có giống trong tưởng tượng của mình hay không?
Thẩm Miên tưởng tượng Tạ Kiều Ngữ mặc áo cưới chắc hẳn sẽ giống nữ vương cao cao tại thượng, mỗi một biểu tình, giơ tay nhấc chân đều khiến người nhìn ngưỡng mộ không thôi.
Nhưng hiện tại có chút khác biệt.
Nhìn khóe miệng Tạ Kiều Ngữ giương lên cùng thần sắc nhu tình, phảng phất Thẩm Miên thấy được chị gái nhà bên tay cầm bó hoa gả cho mình.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Thẩm Miên nghĩ đến khung cảnh tiệc cưới, khách và bạn bè ngồi đầy, tất cả tới đây tham dự hôn lễ của nàng và Tạ Kiều Ngữ.
Theo không khí vui mừng hoan hô, vỗ tay không ngừng, lời hứa hẹn chứa đầy tình cảm ‘Tôi đồng ý’, tất cả hiện lên trong đầu Thẩm Miên. Coi như Thẩm Miên muốn trao nhẫn, nhưng lúc này lại phát hiện dường như khoảng cách giữa phòng ngủ và phòng khách quá xa.