Lâm Lệ Vinh không ở khách sạn mà chuyển vào nhà Tạ Kiều Ngữ, nên liên tục mấy ngày sau khi học xong Thẩm Miên đều chạy về chỗ Tạ Kiều Ngữ.
Trải qua thời gian ở chung với Lâm Lệ Vinh, khẩn trương và sợ hãi trong lòng Thẩm Miên dần bị hiền lành của Lâm Lệ Vinh tiêu diệt, tuy bề ngoài Ông rất nghiêm khắc khiến người khác sợ hãi nhưng bên trong lại rất nhân từ.
Nhưng càng ở chung lâu, Thẩm Miên càng ngày càng cảm thấy mình không công bằng với Tạ Kiều Ngữ.
Lâm Lệ Vinh đến để Thẩm Miên thấy được Tạ Kiều Ngữ rất nghiêm túc với nàng, cô có thể thẳng thắng xuất quỹ nhưng ngay cả dũng khí mở miệng nói với người nhà nàng cũng không có.
Áy náy chiếm đầy nội tâm Thẩm Miên.
Tuy Tạ Kiều Ngữ luôn nói không sao, cô không để bụng, Thẩm Miên cũng cười cười gật đầu nhưng trong lòng giống như bình ngũ vị tạp trần bị đánh đổ.
Thẩm Miên ở bên cạnh bồi Lâm Lệ Vinh chờ Tạ Kiều Ngữ tan làm, bốn người cùng nhau ăn cơm chiều, xong hết Tạ Kiều Ngữ đưa nàng về nhà.
Nhìn bóng xe Tạ Kiều Ngữ chạy khuất, Thẩm Miên âm thầm đưa ra quyết định: Nàng phải thẳng thắng với người nhà. Cũng không thể gọi là thẳng thắng, nói đúng hơn là thông báo.
Nhưng khi Thẩm Miên bưng mâm trái cây đứng trước cửa phòng Thẩm Tri Hành đột nhiên lại do dự.
Nếu Thẩm Tri Hành nghe được đuổi nàng ra khỏi nhà phải làm sao bây giờ? Có phải sẽ ép buộc nàng chia tay với Tạ Kiều Ngữ hay không? Nếu căng thẳng quá nàng sẽ chọn gia đình hay Tạ Kiều Ngữ?
Nghĩ đến vấn đề này Thẩm Miên dừng một chút, sau đó tự vỗ đầu mình: Đương nhiên phải kiên quyết, nói gì cũng không thể không có chị ấy.
Nhưng… Thẩm Tri Hành mà tức giận quả thật Thẩm Miên không chịu nổi.
Ngay khi Thẩm Miên định rút lui quay về phòng thì cửa phòng bên cạnh mở ra. Mấy hôm trước Thẩm Tu xong việc trở về nhà, vừa định ra cửa đã thấy em gái đứng ở hành lang, nhìn chằm chằm mâm trái cây cười hì hì: “Miên Miên, như thế nào đột nhiên nhớ đến anh? Anh đang chuẩn bị xuống ăn trái cây đây.”
Nhìn Thẩm Tu, đột nhiên Thẩm Miên có chủ ý khác.
Đối tượng đầu tiên Thẩm Miên muốn thông báo là Thẩm Tri Hành vì Thẩm Tri Hành ở trong lòng nàng là người khó đồng ý nhưng, nhưng nếu Thẩm Tri Hành đồng ý thì ba mẹ dễ giải quyết hơn.
Vấn đề chính là Thẩm Miên không dám gõ cửa nên thời điểm nhìn thấy Thẩm Tu, lòng nàng liền nảy ra ý định khác: Trước tiên kéo ba mẹ và anh ba về phía mình, có thế lực ửng hộ sau lưng, ở trước mặt Thẩm Tri Hành sẽ dễ dàng hơn.
Thẩm Miên bước nhanh tới trước mặt Thẩm Tu, tự cào mặt mình trước nâng cao mâm trái cây, cười cười thân thiện: “Anh ba, em tự mình chuẩn bị cho anh đây.”
Đột nhiên Thẩm Miên ‘Xum xoe’ làm Thẩm Tu cảm thấy thỏa mãn, cầm nĩa ghim trái dâu bỏ vào miệng, nhai nuốt xuống bụng, mắt Thẩm Tu như biến thành ngôi sao nhìn Thẩm Miên, sủng nịnh hỏi: “Muốn mua cái gì?”