Lúc ra khỏi nhà thì oanh oanh liệt liệt nhưng chân chính tới tiểu khu nhà Tạ Kiều Ngữ thì Thẩm Miên lại do dự. Một hồi nên gõ cửa hay trực tiếp dùng mật mã đi vào? Có cần mua đồ ăn không? Hay gọi điện thoại trước? Gặp mặt phải nói đã lâu không gặp hay hỏi chị khỏe không?
Đầu óc Thẩm Miên bắt đầu hỗn loạn.
Bên này Thẩm Miên bối rối bồi hồi thì ở nơi xa có hai người đang đi tới, bọn họ không hề nhìn Thẩm Miên mà cúi đầu nhỏ giọng tám chuyện: “Ai… Tôi mới nghe bà Vương nói, Lục Đơn Nguyên, người mà mỗi ngày cùng bạn trai dẫn chó đi dạo, không biết làm gì phạm pháp bị cảnh sát bắt rồi.”
“Sáng nay tôi còn thấy bạn trai dắt chó tới.” Hai người đang nói chuyện, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn thấy Thẩm Miên, vội vàng dùng khuỷu tay chọc người bên cạnh, ngăn lại: “Hư, đừng nói nữa, phía trước có người.”
Một người khác ngẩng đầu thấy Thẩm Miên vội vàng im tiếng, liếc liếc mắt rồi kéo người kia đi nhanh hơn. Tuy âm thanh hai người nói chuyện rất nhỏ nhưng vẫn bị nàng nghe được, chân gần như bị đóng đinh.
Người họ nói, chính là người kia.
Hiện tại Thẩm Miên đã quên những do dự vừa rồi, nàng đang cố gắng nhớ lại lí do cô ta bị bắt vào ngục. Lúc này một đạo âm thanh truyền vào tai.
“Tiểu…” Tạ Kiều Ngữ dừng lại, gọi: “Thẩm tiểu thư!”
Nghe giọng nói quen thuộc, Thẩm Miên đem mọi thứ vứt sau đầu: “Chị…” Trong nháy mắt ngẩng đầu đối diện với Tạ Kiều Ngữ, Thẩm Miên nuốt nước miếng rồi nhỏ giọng: “Chị Kiều Ngữ!”
Thời điểm nghe được chữ ‘Tiểu’, đầu tiên Thẩm Miên vui vẻ vì gặp được Tạ Kiều Ngữ, sau đó là hoảng loạn, dẫn tới nàng không nghe được câu ‘Thẩm tiểu thư’ của cô.
Tạ Kiều Ngữ từ trên lầu đi xuống, nhìn dáng vẻ đang muốn ra ngoài.
Hôm nay sáng sớm đã có mưa, tuy là mưa phùn nhưng không khí mát mẻ vô cùng. Bởi vì Thẩm Miên đi vội vàng, chỉ mặc áo ngắn tay nhưng hạ thân là quần jean đủ dày, có thể giữ ấm một ít. Nhưng Tạ Kiều Ngữ tương phản, cô mặc áo khoác vận động chặn khí trời mát mẻ, quần jean tân trang.
Hai người đứng chung một chỗ, nhìn từ xa giống chị em bắn thanh xuân bốn phía.
Tạ Kiều Ngữ vừa xuống lầu lập tức nhìn thấy người giống Thẩm Miên, dáng vẻ bồn chồn không yên, cô dừng chân chốc lát mới quyết định tiến lên, đối với việc Thẩm Miên đến tìm là chuyện cô mong chờ suốt nửa tháng trước nhưng thời gian trôi qua đã không dám nghĩ tới nữa.
Chờ khoảng cách ngày càng rút ngắn, rốt cuộc Tạ Kiều Ngữ cũng khẳng định người này là Thẩm Miên, cô cố gắng khắc chế suy nghĩ nhưng lại làm không được. Vui thích bị Tạ Kiều Ngữ áp xuống, giả vờ không có việc gì nói: “Ân.”
Gió thổi tóc Thẩm Miên phất phới, vì Tạ Kiều Ngữ quá mức lãnh đạm nên nàng không biết nói gì.
Mặc kệ bao nhiêu người qua lại, hai người bốn mắt nhìn nhau đứng yên tại chỗ. Lại thêm trận gió thổi tới, Tạ Kiều Ngữ liếc mắt thấy tay Thẩm Miên nổi da gà, lên tiếng: “Nếu không có việc gì, em trở về đi.”