[ Bhtt ] – Edit: Không Cẩn Thận Đuổi Tới Nữ Chủ – Chương 17 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[ Bhtt ] – Edit: Không Cẩn Thận Đuổi Tới Nữ Chủ - Chương 17

Nhà hàng Tây nằm trên tầng cao của trung tâm thương mại lớn nhất thành phố, đầu bếp trưởng được mời từ nước ngoài về, hắn cũng là vương bài của nhà hàng.

Ngay cả người có khẩu vị xảo quyệt như Thẩm Tri Hành và Thẩm Tu cũng hài lòng, cho nên Thẩm Miên muốn đến đây từ sớm, chỉ là chờ Thẩm Tu về để ba anh em cùng nhau đi ăn một bữa thật ngon miệng.

Hoàn cảnh trong tiệm rất đơn giản, vị trí chính giữa có người kéo đàn violon. Thẩm Miên và Thẩm Tu ngồi xuống giữa tiếng đàn ưu nhã, Thẩm Tri Hành bị kẹt xe nên tới sau.

Hai anh em thống nhất đợi đủ người mới gọi món, cả hai đều nói muốn thể hiện tôn trọng và kính yêu đối với Thẩm Tri Hành. Nhưng thật ra trên đường tới đây bọn họ đã ăn lót dạ, nên giờ dạ dày không có cảm giác đói, quá trình đợi Thẩm Tri Hành cũng là lúc tiêu hóa.

Ăn suốt quãng đường nhưng Thẩm Miên và Thẩm Tu không ai uống nước, giờ miệng khô lưỡi khô. Khi phục vụ đem nước tới thì có chuyện ngoài ý muốn xảy ra.

Người phục vụ là fans của Thẩm Tu vừa nhìn thấy tầng tượng liền kích động vạn phần, tay bưng khay run lên, nước đổ bên cạnh chỗ ngồi của Thẩm Miên.

Thẩm Tu vội vàng đứng lên kéo Thẩm Tu qua bên cạnh, ngoài miệng sốt ruột hỏi: “Em gái, có sao không?” Vừa nói vừa rút giấy ăn đưa qua: “Mau mau lau.”

Người phục vụ nhanh chóng đặt khay nước xuống bàn, cúi đầu 90 độ: “Xin lỗi tiểu thư, tôi không cố ý, rất xin lỗi!”

Nước văng lên tay Thẩm Miên với ống quần, cũng không chiếm diện tích lớn.

“Không sao, không cần hoảng.” Thẩm Miên đỡ đầu vai người phục vụ, nâng người lên, nói tiếp: “Đem hai ly khác tới là được!”

“Dạ, thật xin lỗi!”

Thời điểm người phục vụ xoay người rời đi, trong lòng gào thét: Trời ạ! Người này là em gái truyền thuyết trong miệng Thẩm Tu sao? Thật xinh đẹp! Hơn nữa còn rất ôn nhu a! Một chút hống hách cũng không có! Quả nhiên là anh em một nhà!

Nhìn bóng lưng người phục vụ đi xa, Thẩm Miên mới nói với Thẩm Tu: “Anh, em vào nhà vệ sinh.” Thẩm Tu gật gật đầu.

Phục vụ hoảng loạn xin lỗi khiến nhiều khách trong nhà hàng chú ý, thậm chí khi người phục vụ chuẩn bị đem hai ly nước khác tới còn bị giám đốc gọi lại răn dạy mấy câu. Nhưng có hai người trong góc lại hoàn toàn không biết gì về chuyện này.

Tiếng đàn violon truyền tới vị trí hai người nọ thì hơi nhỏ, trong không khí phảng phất mùi vị thức ăn.

Tạ Kiều Ngữ nhìn người đối diện, nhẹ giọng: “Không biết hôm nay Lục tiên sinh hẹn tôi có việc gì?”

Khách hàng mà Tạ Kiều Ngữ nói chính là Lục Cảnh Thần. Thời điểm Thẩm Miên hỏi, Tạ Kiều Ngữ theo bản năng không nói tên Lục Cảnh Thần, trực giác nói cho cô biết, Thẩm Miên đối với hắn có chút khác biệt.

Hình như ở quán bar, Thẩm Miên đỏ mặt vì Lục Cảnh Thần vẫn còn như in trong đầu Tạ Kiều Ngữ, muốn vứt cũng không vứt được. Cô liếc mắt nhìn mặt hắn, quả thật rất tuấn tú, chẳng lẽ Thẩm Miên thích loại hình thế này?

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.