[ Bhtt ] – Edit: Không Cẩn Thận Đuổi Tới Nữ Chủ – Chương 13 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[ Bhtt ] – Edit: Không Cẩn Thận Đuổi Tới Nữ Chủ - Chương 13

Lục Cảnh Thần ngồi xuống vị trí bên cạnh Tạ Kiều Ngữ, chỉ cách Thẩm Miên một cái ghế. Nhưng hắn không để ý tới nàng, bởi vì vừa ngồi xuống, Kỷ Tiệp nhanh chóng đặt ly rượu trước mặt hắn.

Hai người trò chuyện với nhau rất vui vẻ, không ai để ý Thẩm Miên ở một bên thống khổ bất kham.

Sau khi nghe giọng nói Lục Cảnh Thần, Thẩm Miên giấu đầu vào giữa khuỷu tay, bắt đầu phong bế ngũ quan, tận lực cố gắng không nghe không nhìn tới Lục Cảnh Thần.

Ở gần Lục Cảnh Thần càng lâu, thân thể Thẩm Miên cũng dần dần nóng lên, chỗ thái dương xuất ra một tầng mồ hôi.

Không phải nàng không nghĩ rời khỏi chỗ này nhưng từ khi thấy Lục Cảnh Thần thì chân nàng vừa mặt đất, cả người cũng giống như thiếu canxi trở nên mềm yếu vô lực, khiến nàng muốn chạy cũng không cách nào thực hiện.

Thẩm Miên bất lực úp mặt xuống bàn, phong bế bản thân.

Thời điểm Thẩm Miên nỗ lực áp chế phản ứng trong cơ thể, lòng cầu nguyện Lục Cảnh Thần mau chóng rời khỏi, đột nhiên có một âm thanh quanh quẩn bên tai nàng: “Đó là Lục Cảnh Thần, người mà cô yêu tha thiết. Mau bước qua bắt chuyện với hắn, biểu đạt lòng ái mộ, mau mau tới chạm vào hắn, đụng hắn cô sẽ cảm thấy rất dễ chịu, mau đi…”

Thanh âm tràn ngập dụ hoặc, rất nhiều lần thiếu chút nữa Thẩm Miên đã đứng dậy tới gần Lục Cảnh Thần, nhưng cũng may móng tay bấm sâu vào da thịt làm đầu óc nàng còn một chút thanh tỉnh.

Lòng bàn tay đau đớn bắt đầu chết lặng, tỉnh táo chậm rãi mất đi. Ngay một khắc trước khi thần trí bị thôn tính, tức thì Thẩm Miên ý thức được: Chẳng lẽ đây là hậu quả của việc tự mình thức tỉnh sao?

Bởi vì tình yêu nàng dành cho Lục Cảnh Thần biến thành thù hận, khiến tình tiết quyển tiểu thuyết biến đổi, cho nên trong đầu xuất hiện âm thanh làm nàng có hận hắn cũng không thể khống chế bản thân, bắt buộc phải thổ lộ tình yêu với Lục Cảnh Thần.

Mà mục đích chính là muốn Thẩm Miên yêu Lục Cảnh Thần lần nữa? Thẩm Miên muốn mắng chết tâm cơ của tác giả. Cho dù bò đi, nàng cũng phải bò ra ngoài!

Thẩm Miên cắn răng, dùng ý thức cuối cùng đẩy ghế ra, đặt chân xuống đất, nhưng cả người không có sức lực, nàng chuẩn bị tâm lý ôm áp mặt sàn, lại phát hiện hai chân chạm đất có sức lực.

Thẩm Miên nhíu chặt mi, buông tay đang vịn cạnh bàn, qua ba giây thấy không có gì khác thường, thân thể không nóng như nãy, chân cũng không mềm nhũn. Lục Cảnh Thần đi rồi sao? Hay là…

Ngay lúc đang nghi hoặc không biết nguyên nhân vì cái gì, Thẩm Miên lại cảm nhận có một bàn đặt lên tay mình, nhẹ nhàng nắm lấy, lòng bàn tay truyền đến từng trận ấm áp.

Đầu Thẩm Miên từ giữa khuỷu tay nâng lên, ánh đèn quán bar rọi lên người bên cạnh, từ góc nhìn của nàng, quanh thân Tạ Kiều Ngữ được bao phủ một tầng bạch quang, ấm áp thánh khiết.

Tạ Kiều Ngữ hơi nghiêng người bước thêm một bước, trùng hợp ngăn chặn ánh sáng, mà Thẩm Miên cũng thấy rõ ràng lo lắng trên mặt cô.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.