[ Bhtt ] – Edit: Không Cẩn Thận Đuổi Tới Nữ Chủ – Chương 12 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[ Bhtt ] – Edit: Không Cẩn Thận Đuổi Tới Nữ Chủ - Chương 12

Đồng hồ trên bàn chậm rãi chuyển động, thời gian lão sư Tạ Kiều Ngữ giảng giải cũng từ từ qua đi, chớp mắt đã đến thời gian cơm chiều.

Hai người xuống lầu, vừa vặn gặp Thẩm Thiên Vinh ăn mặc chỉnh tề đứng ở phòng khách, đồng dạng cũng là dáng vẻ muốn ra ngoài.

Thẩm Miên đi tới ôm cánh tay ba Thẩm, ngây thơ hỏi: “Ba, ba đi đâu á?”

Tạ Kiều Ngữ dừng bước chân, lẳng lặng quan sát Thẩm Miên cùng Thẩm Thiên Vinh ở chung.

Thẩm Thiên Vinh 50 tuổi, phát căn ẩn ẩn trắng bệch, mang theo bộ mắt kính, khuôn mặt ít cười tựa như ai thiếu ông mấy trăm triệu. Nhưng một người nghiêm túc như vậy lại biến thành tươi cười khi ở cùng con gái.

Thẩm Thiên Vinh bày ra nụ cười chân thật: “Cùng mẹ con và chú Trương ra ngoài ăn bữa cơm, con muốn đi chung không?”

Thẩm Miên lắc đầu từ chối: “Con với chị Kiều Ngữ phải ra ngoài.”

Lúc này Thẩm Thiên Vinh mới chuyển tầm nhìn qua chỗ Tạ Kiều Ngữ, lập tức duỗi tay: “Ngượng ngùng, tôi là Thẩm Thiên Vinh.”

Lại nói tiếp có chút khó tưởng tượng, bởi vì mỗi ngày Thẩm Thiên Vinh đều ra ngoài cùng bạn bè câu cá hoặc chơi bóng, rất ít ở nhà nên suốt khoảng thời gian Tạ Kiều Ngữ kèm Thẩm Miên học bù, hai người chưa lần nào chạm mặt.

Tạ Kiều Ngữ giơ tay bắt tay Thẩm Thiên Vinh, thái độ lễ phép ôn hòa: “Xin chào chú Thẩm, con là Tạ Kiều Ngữ!”

Thẩm Thiên Vinh: “Chú biết, con gái của Tạ Dương Tranh…”

Thời điểm hai vợ chồng còn ở nước ngoài du lịch đã biết chuyện Tạ Dương Tranh dẫn cả nhà tới cửa bôi nhọ con gái bảo bối của mình. Lúc ấy Thẩm Thiên Vinh lập tức gọi  cho Thẩm Tri Hành hỏi rõ ngọn nguồn sự việc. Trò chơi hào môn, Thẩm Thiên Vinh chứng kiến không ít nhưng cũng là lần đầu tiên thấy chuyện hạ mị dược con gái đưa tận giường người khác thế này.

Khoảnh khắc nghe Tạ Dương Tranh muốn hạ mị dược chính con gái ruột mình, Thẩm Thiên Vinh nổi giận đùng đùng, thầm nghĩ nếu Thẩm Miên ở bên ngoài cũng bị… Nhưng may mắn con gái bảo bối thông minh lanh lợi, hơn nữa còn phá vỡ quỷ kế của Tạ Dương Tranh, để bọn họ tự mình bêu xấu. Khen Thẩm Miên đồng thời thương tâm thay Tạ Kiều Ngữ, thương cô có người cha cặn bã như vậy.

Thẩm Miên đứng một bên thầm nghĩ: Biết con gái Tạ Dương Tranh là được rồi, không cần nhắc ra miệng chứ! Nhìn mặt Tạ Kiều Ngữ tức khắc lạnh đi, nàng nhanh chóng nhéo cánh tay Thẩm Thiên Vinh, để ông hiểu ngầm không cần nói tiếp.

Xác thật Thẩm Thiên Vinh ngừng vấn đề muốn nói, nhưng quay đầu nhìn Thẩm Miên: “Sao lại nhéo ba?”

Trán Thẩm Miên dựng lên ba đường hắc tuyến. Ba Thẩm không hề thay đổi chút nào, nói chuyện không biết lựa lời.

Khóe mắt Tạ Kiều Ngữ híp lại: “Chỉ là trước kia!” Ngữ khí bình tĩnh vững vàng, nghe ra không ra tia phập phồng.

Trước kia thì phải, hiện tại không phải và sau này cũng không phải. Thời điểm Tạ Kiều Ngữ dọn khỏi Tạ gia, cô cùng Tạ Dương Tranh đã đoạt tuyệt quan hệ cha con.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.