Cố Hữu Dung lái xe như điên dọc đường, phía trước lại kẹt xe, cô lập tức đập tay lên vô-lăng, hét lớn: “Các người đứng đó làm gì, có cái gì đáng nhìn chứ, tránh ra đi!!!”
Cho đến khi cảnh sát giao thông đến và “đưa vị tài xế tức giận” này đi.
Cố Trăn và Lâm Sơ Vịnh nhận được tin, lập tức đến đồn cảnh sát. Sau khi đóng phạt, hai người mới đưa con gái ra khỏi đó.
Về đến nhà, Cố Hữu Dung không nói tiếng nào, Cố Trăn không thể chịu được thái độ này của con liền khó chịu.
“Nói chuyện đi.”
Cố Hữu Dung mím môi, cô rất sợ mama mình, nhưng vẫn không nói.
“Nói chuyện!” Cố Trăn quát to.
“Thôi được rồi.” Lâm Sơ Vịnh giữ tay vợ lại.
Cố Trăn trừng mắt nhìn con gái, hỏi gay gắt: “Sao lại như vậy?”
Đuôi mắt Cố Hữu Dung ươn ướt, dưới áp lực của mama, cô như trở thành một người câm không biết nói.
“Không cần mama lo.” Cuối cùng cũng nghẹn ra được một câu.
“Bốp!”
Một cái tát vang dội, Cố Hữu Dung bị đánh bật ngã xuống ghế sofa.
“Đủ rồi!” Lâm Sơ Vịnh cuối cùng không nhịn được nữa, lập tức chắn trước mặt con gái, giận dữ nhìn vợ: “Đã nói là đừng đánh con nữa mà!”
Cố Trăn vẫn còn giận, nhưng thấy vợ kiên quyết bảo vệ con, đành phải bỏ qua.
“Chị xin lỗi.” bà cúi đầu nói.
Lâm Sơ Vịnh nắm tay vợ, nói: “Người chị cần xin lỗi là con.”
Cố Trăn không nói gì, Cố Hữu Dung thì lặng lẽ trở về phòng.
Lâm Sơ Vịnh thở dài. Cố Trăn là người cực đoan, ngoài trừ vợ ra thì chẳng ai có thể chịu được bà ấy.
Dẫu vậy, Hữu Dung vẫn là con gái của họ.
Hai tiếng sau, tâm trạng Cố Hữu Dung dần ổn hơn, Lâm Sơ Vịnh gõ cửa phòng nhẹ nhàng hỏi: “Con, mẹ vào được không?”
Cố Hữu Dung mở cửa, vẻ mặt lạnh tanh: “Mẹ, không cần dỗ con, con không sao.”
“Đứa ngốc này.” Lâm Sơ Vịnh nhìn khuôn mặt sưng tấy của con, đau lòng đưa tay chạm vào: “Mama con ra tay nặng quá rồi.”
Nhắc đến mama, Cố Hữu Dung liền hậm hực ngồi xuống giường.
“Hừ, mẹ lúc nào cũng nói mama con thời thơ ấu không tốt, với bà ngoại cũng căng thẳng, tâm lý có vấn đề. Nhưng mà bà ấy hung dữ với con, chẳng phải là đang lặp lại quan hệ căng thẳng đó sao?”
“Mẹ biết.” Giọng Lâm Sơ Vịnh cực kỳ dịu dàng. Mỗi lần bà mở miệng, không chỉ Cố Hữu Dung, ngay cả Cố Trăn cũng không giận được.
Bà tựa đầu lên vai con gái: “Mẹ thật sự rất thương mama con. Bọn mẹ là thanh mai trúc mã, chuyện gia đình mama con mẹ biết từ nhỏ. Có lần mẹ từng thề rằng sẽ mãi mãi bảo vệ bà ấy, cho bà ấy sự ấm áp mà bà chưa từng có. Cho nên mẹ không thể giận mama con được.”