| Bhtt | | Edit – Hoàn | Xuyên Thành Tra A Bị Đại Tiểu Thư Hào Môn Ép Cưới – Chương 97 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

| Bhtt | | Edit – Hoàn | Xuyên Thành Tra A Bị Đại Tiểu Thư Hào Môn Ép Cưới - Chương 97

Buổi tối, Tiêu Ngôn Cẩn trầm tư bôi thuốc dưỡng da cho Quý Vân Nặc.

“A Cẩn,” Quý Vân Nặc vòng tay ôm lấy cổ cô.

“Ừm?” Tiêu Ngôn Cẩn hôn nhẹ lên tay nàng.

“Em còn nhớ trước kia em cứ quấn lấy chị không chịu buông không? Khi đó em bảo rằng mấy tháng không thân mật khiến cơ thể khó chịu.”

Tiêu Ngôn Cẩn bật cười. Mặc dù giờ đây không còn quá phụ thuộc như trước, nhưng đôi lúc vẫn thấy có chút khao khát.

Cô nắm tay Quý Vân Nặc, ánh mắt chăm chú nhìn người vợ trước mặt, khắc sâu nụ cười ấy vào lòng.

“Không phải nhờ tỷ tỷ cho em cắn tuyến thể thì mới dễ chịu được sao?” Tiêu Ngôn Cẩn cười đầy hài lòng. “Tỷ tỷ chắc cũng nhịn lâu rồi nhỉ?”

Quý Vân Nặc không nói gì, chỉ trực tiếp hôn cô, từ dịu dàng đến cuồng nhiệt, môi lưỡi quấn quýt.

Cảm nhận phản ứng mãnh liệt từ Omega, Tiêu Ngôn Cẩn liền bế nàng lên.

“Đến phòng dự bị.” Quý Vân Nặc thở dốc tựa vào vai cô, “Chị muốn cùng em sang đó.”

Đến phòng, Tiêu Ngôn Cẩn mới phát hiện chiếc giường ở đây giống hệt giường ở phòng cũ, như là có dụng ý chuẩn bị sẵn.

Cô nhẹ nhàng đặt Omega đang mang thai lên giường, rồi ôm vào lòng, thân mật cọ sát.

Quý Vân Nặc hôn cô một cái.

“Tỷ tỷ?”

“Bác sĩ nói thời điểm này là an toàn nhất… có thể làm.” Quý Vân Nặc đỏ mặt nói nhỏ, tay khẽ vẽ vòng trên ngực Tiêu Ngôn Cẩn. “A Cẩn vừa đúng lúc dễ vào kỳ mẫn cảm, chị muốn để em dễ chịu một chút.”

Tiêu Ngôn Cẩn cười rạng rỡ: “Tỷ tỷ, chị thật chu đáo.”

Cô tự nhiên không để vợ mình thất vọng.

Kỹ thuật điêu luyện khiến Quý Vân Nặc không khỏi kinh ngạc. Tay nàng bấu chặt vào tóc Tiêu Ngôn Cẩn, miệng không kìm được rên rỉ.

Cô thích nhất chính là biểu cảm này, niềm vui lan tỏa trên khuôn mặt.

“Tỷ tỷ,” Alpha ngoan ngoãn nói như một chú cún nhỏ, “Xem ra chị thật sự không chịu nổi rồi.”

Đôi mắt long lanh ánh nhìn mê ly.

Quý Vân Nặc quay đầu né tránh ánh mắt ấy. Nàng nhớ lại thời gian nghỉ lễ 1/5, khi Tiêu Ngôn Cẩn cứ nói sẽ không làm đau nàng, nhưng một khi bắt đầu lại không thể dừng.

Khi nàng tức giận, cô chỉ cần nói một câu “xin lỗi”, là nàng lại mềm lòng.

Mềm lòng, chính là cho người kia cơ hội tiến xa hơn nữa.

Một ngày không biết bao nhiêu lần bị đánh dấu, nối tiếp không ngừng.

Quý Vân Nặc đã không nhớ rõ thời gian, chỉ nhớ rõ Tiêu Ngôn Cẩn cười và thề: “Em còn có thể.”

Cuối cùng, cô nằm trên bụng nàng, thở dốc, nhẹ nhàng vuốt ve làn da mềm mại.

Tiêu Ngôn Cẩn cũng đưa tay sờ bụng hơi nhô lên, miệng nở nụ cười rạng rỡ: “Tỷ tỷ, chúng ta thật sự sắp có con rồi.”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.