Mặc dù đang ở nơi tránh nóng, nhưng buổi tối không khí vẫn còn khá oi bức.
Quý Vân Nặc mặc áo sơ mi trắng của Tiêu Ngôn Cẩn. Tiêu Ngôn Cẩn thích mặc áo sơ mi rộng, nên khi Quý Vân Nặc mặc thì tà áo che luôn cả mông, trông như thể mặc quần đùi mỏng cũng không ai nhận ra.
Tiêu Ngôn Cẩn ôm nàng ngồi trên ghế, nhẹ nâng đôi chân trắng mịn của nàng lên.
Quý Vân Nặc một tay ôm cổ cô, một tay khẽ nâng cằm cô lên, như trêu chọc.
Tiêu Ngôn Cẩn thì cầm khăn lông lau chân cho nàng.
Ban đầu Quý Vân Nặc còn không hiểu, sau mới chậm rãi nhận ra: thì ra Tiêu Ngôn Cẩn lo nàng chân ướt sẽ trượt ngã, nên mới cẩn thận lau khô.
Tiêu Ngôn Cẩn lau rất tỉ mỉ, cả các kẽ chân cũng không bỏ sót, đến khi không còn chút ẩm ướt nào mới dừng lại, rồi lại nâng mấy ngón chân nàng lên ngắm nhìn.
Ngón chân trắng mịn mềm mại như thạch, Tiêu Ngôn Cẩn nhìn đến ngứa ngáy trong lòng.
Quý Vân Nặc bắt gặp ánh mắt nóng bỏng của cô, từ khi nàng mang thai đến nay, Tiêu Ngôn Cẩn chưa từng chạm vào nàng, chắc hẳn đang nhịn đến phát điên rồi.
“Tỷ tỷ.”
“Hửm?”
“Em phát hiện em không phải là người có sở thích đặc biệt, nhưng lại ngoài ý muốn thích chân của chị.” Tiêu Ngôn Cẩn nghiêm túc nói, rồi vội bổ sung: “Chị đừng nghĩ nhiều, em không phải biến thái.”
Quý Vân Nặc bật cười, tóc bên thái dương dính vào làn da, tựa như đóa sen vừa nở, thanh thuần phát sáng.
“Nếu em không phải biến thái thì em là gì?”
Tiêu Ngôn Cẩn dang hai tay mảnh khảnh ra ôm nàng, ngẩng đầu cười: “Em là tiểu bảo bối của chị.”
Quý Vân Nặc liếc mắt: “Chị không có bảo bối nào to xác như em.”
Tiêu Ngôn Cẩn đặt tay lên bụng nàng, như thể cảm nhận được đứa bé bên trong đang thì thầm điều gì đó.
“Em vĩnh viễn là bảo bối của chị.” Bên cạnh trên cỏ có bày bếp nướng BBQ, Quý Vân Nặc biết cô thích ăn đồ nướng, cố ý bảo người chuẩn bị nguyên liệu tươm tất.
Tiêu Ngôn Cẩn chưa từng tự tay nướng bao giờ, nhưng tự nhận mình thông minh, đọc kỹ hướng dẫn rồi bắt tay vào làm rất nghiêm túc.
Cô cố ý nướng kỹ một chút, nhưng không kiểm soát được lửa, đồ ăn vẫn cháy khét.
Quý Vân Nặc đứng bên cạnh nhìn mà phì cười.
“Em xong chưa đấy?”
Tiêu Ngôn Cẩn nghe vợ chọc ghẹo liền bốc hỏa.
Tính hiếu thắng trỗi dậy, cô không tin mình nướng không ra hồn.
May mà thông minh, chẳng bao lâu sau, que nướng cũng tạm ra dáng chấp nhận được.
Quý Vân Nặc vừa định cầm lấy thì bị Tiêu Ngôn Cẩn nhanh tay giành mất.
Nhìn cô ăn một lèo hết sạch, Quý Vân Nặc cau mày: “Tiêu Ngôn Cẩn!”
Tiêu Ngôn Cẩn ăn sạch sẽ rồi mới nói: “Lúc trước chị mới mang thai đã uống nhiều rượu như vậy, không sinh non là may lắm rồi. Que nướng không thích hợp cho thai phụ, chị ăn phần trên bàn đi.”