Trong đôi mắt màu tím của Quý Vân Nặc ẩn giấu sự dịu dàng, như một ao đào hoa trong vắt, cánh hoa rơi nhẹ trôi nổi trên mặt nước, từng đợt sóng lăn tăn, như thể muốn cất giữ người thương trong lòng, mãi mãi giữ lấy trong tim.
Tiêu Ngôn Cẩn nghiêng người, mặt hướng về phía Quý Vân Nặc, biểu cảm an tĩnh như một đứa trẻ con đang ngủ say.
Quý Vân Nặc không nhịn được vươn tay chọc nhẹ lên má cô, cảm giác rất dễ chịu và mềm mại.
Ánh mắt Quý Vân Nặc hạ xuống, nhìn thấy đôi môi hồng hồng nhỏ nhắn.
Bất chợt nàng nuốt nước bọt một cái.
Đôi môi ấy màu sắc đầy đặn, hình dáng hoàn mỹ. Trước kia nàng chỉ lo quan sát tổng thể, lại không để ý rằng môi của Tiêu Ngôn Cẩn thật sự rất đẹp.
Suy nghĩ mấy giây, Quý Vân Nặc không kìm được mà cúi xuống, hôn lên môi Alpha của mình.
Son môi vị sơn trà ngọt ngào, mang theo mùi thanh mát của sơn trà.
“Chị đang hôn lén em nha.” Tiêu Ngôn Cẩn đột nhiên mở mắt, cười đầy tinh nghịch.
Quý Vân Nặc bị cô chọc đến xấu hổ: “Em giả vờ ngủ.”
“Không giả ngủ sao biết chị sẽ làm gì với em?” Tiêu Ngôn Cẩn ghé lại gần, hôn lại một cái, sau đó chu môi: “Chị dùng son môi vị sơn trà, em thích.”
Quý Vân Nặc không nói gì, Tiêu Ngôn Cẩn vĩnh viễn sẽ không biết, từ một năm trước, lúc cô còn ngủ, Quý Vân Nặc đã lén nhìn gương mặt say ngủ của cô đến mê mẩn, còn từng lén chạm vào đôi môi mềm mại đó, dù chưa hôn, nhưng cũng không ít lần vuốt ve.
Ra khỏi công ty, hai người cùng đến một nhà hàng Quảng Đông gần đó ăn cơm.
Vì đang mang thai, Quý Vân Nặc dĩ nhiên chọn ăn thanh đạm.
Tiêu Ngôn Cẩn là người lái xe, hiếm khi Quý Vân Nặc ngồi ghế phụ.
Tiêu Ngôn Cẩn cẩn thận thắt dây an toàn cho nàng, sau đó nhìn vào bụng mà nói: “Vân Nặc baby, chúng ta xuất phát nhé.”
Quý Vân Nặc bật cười: “Bé con nghe được sao?”
Tiêu Ngôn Cẩn lái xe rất cẩn thận, tốc độ đều đều, mắt không rời khỏi con đường.
Cô nói: “Dù sớm hay muộn cũng sẽ gọi chị là mẹ. Dù thế nào đi nữa, mỗi ngày em cũng phải nói với con, đừng bắt nạt mẹ.”
Quý Vân Nặc dở khóc dở cười, nàng mới mang thai hơn hai tháng, bụng còn chưa thấy gì, nói gì đến chuyện con hình thành hay không.
“Bé con chắc chắn hiểu mà. Có người mẹ được yêu thương thế này, chắc chắn sẽ không làm mẹ buồn đâu.”
Tiêu Ngôn Cẩn cười rạng rỡ, nụ cười không hề tắt.
Vào nhà hàng, Tiêu Ngôn Cẩn cẩn thận xem thực đơn.
Lúc Quý Vân Nặc đang nghe điện thoại của Vệ Thấm, sau khi cúp máy, thực đơn đã được Tiêu Ngôn Cẩn đưa cho phục vụ.
“Chờ chút sẽ có món ngon cho chị ăn.” Gần đây Quý Vân Nặc ăn uống khá nhạt, tuy tốt cho cơ thể, nhưng kéo dài vài tháng như thế chắc chắn sẽ khó chịu.