\”Em cảm thấy chỉ dựa vào mấy thứ đó thì vô dụng. Hay là bây giờ chúng ta thực hành luôn đi. Mẹ bảo chị lên lầu nói chuyện với chị cũng chỉ là những điều này thôi đúng không?\”
\”A Cẩn…\”
Quý Vân Nặc vòng tay ôm cổ cô, vừa nhào đến liền đặt một nụ hôn.
Tiêu Ngôn Cẩn bị nàng hôn đến choáng váng, vô thức rên khẽ một tiếng.
Giọng Quý Vân Nặc nhẹ nhàng đến kỳ lạ: \”Có phải vì chị chưa từng khen em, nên em không tự tin về chuyện đó đúng không?\”
Tiêu Ngôn Cẩn hơi ngẩn người, lấy tiếng ho che giấu sự lúng túng: \”Có sao? Em cảm thấy mình làm cũng không tệ mà.\”
Sau đó còn cẩn thận hỏi thêm: \”Chị… chắc là cũng thấy thoải mái chứ?\”
Quý Vân Nặc cười, quả nhiên cô rất để ý.
\”Ừm, rất thoải mái.\” Quý Vân Nặc thì thầm bên tai cô.
Tiêu Ngôn Cẩn có cảm giác như đang nằm mơ.
\”Thật sao?\”
\”Thật.\” Quý Vân Nặc vẫn giữ nụ cười. Người như nàng, có thể luôn dịu dàng mỉm cười như vậy, chỉ có thể là trước mặt Tiêu Ngôn Cẩn, nụ cười đầy yêu chiều và dịu dàng.
Quý Vân Nặc tiến đến hôn cô, rồi đưa tay kéo áo ở vai mình xuống, lộ ra vai trắng mịn và xương quai xanh thanh tú.
Tiêu Ngôn Cẩn ngượng ngùng mỉm cười.
\”Chúng ta lần nào cũng ở trên giường, có phải nên đổi chỗ một lần không?\” Quý Vân Nặc liếc nhìn về phía phòng tắm.
Tiêu Ngôn Cẩn hiểu ý, mím môi cười: \”Chị nên nói sớm, lúc em đang tắm em đã ôm chị vào rồi.\”
Quý Vân Nặc nhướng mày, dịu dàng: \”Được, lần sau em nói là được.\”
Bất ngờ, Tiêu Ngôn Cẩn bế bổng nàng lên. Quý Vân Nặc hoảng hốt, vội ôm cổ cô, quần áo trên vai cũng trượt xuống, để lộ bờ vai mềm mại.
Tiêu Ngôn Cẩn nuốt nước bọt, vui vẻ xoay nàng một vòng.
Đây là lần đầu Quý Vân Nặc được một Alpha bế như thế, hồi nhỏ mẹ cũng chưa từng bế nàng như vậy.
Trái tim đập dồn dập, tai nóng bừng.
Cảm giác được bế như thế này, đột nhiên cho nàng cảm giác được che chở an toàn. Người luôn cao ngạo như nàng bỗng như sụp đổ, để lộ một chút ngượng ngùng của tiểu cô nương.
\”Chị, em thật sự rất tuyệt sao?\”
Quý Vân Nặc mỉm cười ngọt ngào: \”Em từ trước đến nay đều rất tuyệt.\”
\”Tuyệt đến mức nào?\”
Quý Vân Nặc đưa tay vuốt ve gương mặt cô, bàn tay lạnh chạm vào gò má nóng bừng cũng trở nên nóng theo.
\”Chị thích.\”
Nàng thổi hơi vào tai Tiêu Ngôn Cẩn, giọng nói mềm mại như mèo con quyến rũ: \”Bởi vì chị thích, nên em rất tuyệt.\”
Cơ thể Tiêu Ngôn Cẩn khẽ run lên, một giọng nói dễ nghe là vũ khí chết người.
Bình thường chỉ nghe nàng nói chuyện cũng đủ khiến người ta nghĩ linh tinh, huống hồ giờ phút này là mỹ nhân rên rỉ ngượng ngùng.