Tiêu Ngôn Cẩn chỉnh lại giọng, đứng trước micro nở nụ cười hạnh phúc.
“Các vị, tôi là Tiêu Ngôn Cẩn từ nhỏ đến lớn không có ước mơ gì to tát, ngoài ăn với ngủ ra thì cũng chẳng từng thích ai. Nhưng từ khi gặp Nặc tỷ tỷ, tôi cuối cùng cũng hiểu được ý nghĩa cuộc đời mình là gì… Chị ấy lo cho tôi, yêu tôi, xót xa cho tôi – một Omega như thế, ai mà không yêu được chứ? Tôi yêu chị ấy! Yêu đến phát điên! Tôi nguyện đánh đổi cả mạng sống mình vì chị ấy.” Tiêu Ngôn Cẩn nói năng bừa bãi, dựa vào khả năng ăn nói trời phú, nhanh chóng khiến một phần khán giả tin lời cô nói, thậm chí có người còn xúc động đến rơi nước mắt.
Thời Chính Nghĩa, Hà Nhu, Giang Nam thì sững sờ, vì họ cho rằng dù Tiêu Ngôn Cẩn có mặt dày đến đâu thì cũng không thể vô liêm sỉ đến mức này! Những lời đó có ai bình thường mà nói ra được chứ? Trừ phi là bị tình yêu làm mờ lý trí.
Thời Chính Nghĩa nhăn mặt: “Nói thật nhé, nếu không phải cậu ấy là bạn thân nhất của tôi, chắc tôi đã lao lên tát cậu ấy rồi!”
Bộp. Bộp. Tiếng vỗ tay vang lên phá tan sự im lặng.
Quý Vân Nặc nhìn Tiêu Ngôn Cẩn, tay nhẹ nhàng vỗ tay.
Tiêu Ngôn Cẩn nhìn về phía nàng, ánh mắt ngập tràn hình bóng nàng.
Một số người khác cũng bắt đầu vỗ tay theo.
Vệ Thấm cũng vỗ tay, như thể đã chấp nhận cô là con rể của bà.
Chẳng mấy chốc, cả hội trường đều vỗ tay vang dội.
Hai chiếc nhẫn đính hôn được lễ tân mang đến.
Tiêu Ngôn Cẩn cầm lấy chiếc nhẫn đính kim cương lấp lánh, đeo vào ngón giữa thon dài của Quý Vân Nặc.
“Ban đầu em rất do dự, không biết nên kết hôn với chị lúc nào, cho đến ngày hội thể thao hôm đó, lúc em chuyền gậy tiếp sức cho chị, em có cảm giác như đang đeo nhẫn cho chị, như thể một sứ mệnh không thể từ chối.” Tiêu Ngôn Cẩn nhẹ nhàng nói, ánh mắt dịu dàng đến mức khiến người khác nghẹn ngào: “Nặc tỷ tỷ… bất cứ lúc nào, em đều muốn kết hôn với chị, cả đời ở bên chị.”
Từ trước tới nay chưa từng vì tình yêu mà xúc động, Quý Vân Nặc lúc này cũng đỏ hoe mắt.
Nàng rất ít khi khóc, thậm chí có thể nói là chưa từng khóc.
Nhưng vì Tiêu Ngôn Cẩn, nàng đã nhiều lần rơi lệ.
Nhớ lần hiểu lầm giữa cô và Hà Nhu, nàng đã trằn trọc suy nghĩ suốt đêm trong chăn cũng không tìm ra lý do.
Dù vậy, cô vẫn gắng gượng không khóc.
Nhưng lần này, nàng không thể kìm nén nữa.
Quý Vân Nặc cũng lấy chiếc nhẫn còn lại, đeo vào tay Tiêu Ngôn Cẩn, dịu dàng nói: “Ngốc à, chỉ cần là kết hôn với em, lúc nào cũng được.”
“Em yêu chị.” Tiêu Ngôn Cẩn quên mất vừa rồi mình đã đấu khẩu ra sao, giờ chỉ còn ba chữ rõ ràng vang lên.
“Chị cũng yêu em.” Quý Vân Nặc đáp.
Tiêu Ngôn Cẩn cắn môi đỏ, từ lâu cô đã biết được tình yêu của nàng là điều hạnh phúc đến nhường nào, liền ôm chặt lấy Quý Vân Nặc, không muốn buông tay.