Tiêu Ngôn Cẩn mơ mơ màng màng bị đánh thức bởi đồng hồ báo thức, nhìn đồng hồ thì đã 9 giờ. Cô trở mình, nhớ lại tối hôm qua cùng tỷ tỷ thân mật như cá gặp nước, cả người liền cảm thấy khô nóng.
Tiếng bước chân vang lên bên ngoài cửa, có người gõ cửa.
Tiêu Ngôn Cẩn nheo mắt ra mở cửa, chỉ thấy Quý Vân Nặc mặc váy dài màu trắng ngà đứng đó. Tóc nàng hơi rối, bên môi nở nụ cười dịu dàng, trông chẳng khác nào một tỷ tỷ trưởng thành ôn nhu, ít nhất trong mắt Tiêu Ngôn Cẩn là vậy.
“Dậy đi, xuống lầu ăn sáng thôi.”
Tiêu Ngôn Cẩn vui mừng trong lòng, dựa sát vào người nàng, cọ cọ vào ngực nàng.
Ngọt ngào gọi: “Nặc tỷ tỷ ~”
Quý Vân Nặc bật cười, xoa nhẹ khuôn mặt cô.
Nhưng đúng lúc này, một ánh mắt lạnh lẽo như đâm thẳng vào tim Tiêu Ngôn Cẩn, khiến cô nghẹt thở, lập tức tỉnh táo lại.
Vệ Thấm đứng bên cạnh lạnh lùng nói: “Dậy rồi thì xuống ăn sáng.”
Tiêu Ngôn Cẩn vỗ vỗ ngực, trái tim đang đập thình thịch, cảm thấy Vệ Thấm thật sự quá đáng sợ. May mà tối qua sau khi xong việc, cô đã nhanh chóng trở về phòng mình, nếu không chắc chắn đã bị Vệ Thấm lột da rồi!
Khi xuống lầu, Tiêu Ngôn Cẩn hỏi Quý Vân Nặc: “Bình thường mọi người đều ăn sáng lúc 9 giờ sao?”
Quý Vân Nặc lắc đầu: “Chúng ta có quy định, phải ăn sáng trước 9 giờ, thường thì khoảng 8 giờ rưỡi.”
Tiêu Ngôn Cẩn nghẹn lời, vậy chẳng phải cô về sau gả vào Quý gia thì phải dậy từ 8 rưỡi sao? Không còn quyền ngủ nướng nữa rồi!!
Bữa sáng ở Quý gia rất đơn giản: Hoặc là cháo trắng, trứng luộc, chút rau cải luộc, hoặc là bánh mì thô ăn với sữa.
Một bữa sáng nhìn thôi đã biết rất khỏe mạnh! Thậm chí còn không có nổi một cái bánh bao hấp!!!
Nhìn thấy biểu cảm nhăn nhó của Tiêu Ngôn Cẩn, Quý Vân Nặc biết cô đang nghĩ gì, bèn dặn dì Cố trong bếp:
“Dì Cố, làm thêm một bát mì xào đi, nhớ bỏ thêm giá đỗ, cảm ơn dì.”
Tiêu Ngôn Cẩn bữa sáng luôn ăn đậm vị, thích ăn mì xào cơm chiên bỏ thêm ớt cay.
Quý Vân Nặc hiểu rất rõ khẩu vị của cô khi còn ở doanh trại tuyển tú nên mới an bài như vậy.
Vệ Thấm hỏi: “Ăn mì xào làm gì?”
Quý Vân Nặc đáp: “Con thích ăn.”
Nàng không nói là vì Tiêu Ngôn Cẩn, chỉ sợ Vệ Thấm trách móc cô.
Quý Chi Diệp nghe nhắc tới mì xào thì nuốt nước miếng, mấy năm nay tuy ăn uống điều độ vì sức khỏe theo yêu cầu của Vệ Thấm, nhưng nhìn thấy đồ ngon thì vẫn thèm.
Vì vậy bà cũng gọi với vào bếp: “Cho tôi một bát nữa!”
Vệ Thấm trừng mắt liếc Quý Chi Diệp một cái.
Vệ Thấm ăn xong bữa sáng, tao nhã lau miệng. Đúng lúc đó, dì Cố bưng mì xào lên. Quý Chi Diệp hỏi: “Em ăn không?”
Mùi mì xào thơm nức, khiến Vệ Thấm có vẻ động lòng, nhưng bà vẫn cố chấp lắc đầu.