Vệ Thấm tấm tắc hai tiếng, cẩn thận quan sát ngũ quan của cô.
Các đường nét trên gương mặt Tiêu Ngôn Cẩn không sắc sảo nhưng rất hài hòa, thanh tú. Đặc biệt là lúc cô cười tinh nghịch, lại mang theo chút ngây thơ mềm mại, khiến các Omega với bản năng mẫu tính khó lòng mà không động lòng.
\”Tiêu Ngôn Cẩn, cái tên này đúng là rất hợp với cô. Đúng là một tiểu yêu tinh… Có thể khiến con gái tôi quyến luyến không rời, trước đây tôi đã từng bảo nó đừng qua lại với cô, rõ ràng nó đồng ý rồi, nhưng cuối cùng vẫn không kìm lòng được mà phá lệ.\”
Trong lòng Tiêu Ngôn Cẩn khẽ nhói lên, hóa ra lúc trước tỷ tỷ muốn rời xa cô không chỉ vì Sở Lạc, mà còn bởi vì khi nàng xin nghỉ phép về nhà, Vệ Thấm cũng từng dặn dò như vậy.
\”Con thật lòng yêu chị ấy. Mong phu nhân có thể yên tâm.\” Ánh mắt Tiêu Ngôn Cẩn sáng rực, chân thành.
Vệ Thấm hít sâu một hơi. Tiểu yêu tinh này khi tỏ ra yếu đuối quả thật dễ khiến người khác mềm lòng.
\”Cô nghĩ chỉ một câu \’yêu\’ là đủ để tôi có thiện cảm với cô sao? Tôi cũng từng lăn lộn trong giới giải trí nhiều năm, nếu không sao có thể đạt được ngôi vị Ảnh hậu? Những lời ngon ngọt của Alpha tôi đã nghe qua không ít. Một cô gái trẻ tuổi, đơn thuần như Vân Nặc bị cô lừa cũng là chuyện dễ hiểu. Nhưng cô đừng mơ lừa được tôi.\”
Vệ Thấm lười biếng tựa người nhìn Tiêu Ngôn Cẩn, dáng vẻ kiêu ngạo mà cứng rắn. Ánh mắt bà sắc lạnh như dao, nhưng Tiêu Ngôn Cẩn vẫn đứng thẳng lưng không kiêu căng, cũng không nịnh bợ.
\”Cô tưởng tôi phản đối chỉ vì con người của cô thôi sao?\”
\”Con biết Tiêu gia phá sản, về tài lực thì còn không bằng một ngón tay của Quý gia. Nhưng con và Nặc tỷ tỷ yêu nhau, đâu phải là Tiêu gia yêu Quý gia? Cho dù Vân Nặc không phải người của Quý gia, chỉ là một cô gái bình thường thì con cũng vẫn yêu chị ấy như cũ.\”
Tiêu Ngôn Cẩn nói một cách trịnh trọng, cô hiểu rõ ý của Vệ Thấm: Môn đăng hộ đối xưa nay luôn là điều kiện bắt buộc trong các gia đình danh giá.
Sắc mặt Vệ Thấm vẫn lạnh nhạt như băng, giống như Quý Vân Nặc vậy. Không cần nói gì cũng đủ khiến người đối diện cảm thấy tự ti.
\”Da mặt của cô cũng dày thật đấy.\” Vệ Thấm bất đắc dĩ đỡ trán, sớm biết như vậy, lẽ ra nên sớm đưa Quý Vân Nặc trở về.
\”Ngày mai, Quý gia và Tiêu gia gặp mặt tại khách sạn cũ, lúc đó đừng có không dám đến.\”
Tiêu Ngôn Cẩn rũ mắt xuống: \”Con nhất định sẽ đến.\”
———————————
Về đến nhà, Vệ Thấm nhìn thấy Quý Vân Nặc đang ngồi trong phòng khách. Gương mặt nàng đầy ưu sầu. Khi thấy Vệ Thấm, nàng mấp máy môi, nhưng cuối cùng lại không thốt lên bất cứ lời nào.
Vệ Thấm hừ lạnh một tiếng, rồi quay vào phòng ngủ.
Quý Chi Diệp đang gấp quần áo bên trong, thấy bà vào liền nói: \”Lão bà, em đã về rồi.\”
\”Em đi gặp Tiêu Ngôn Cẩn.\” Vệ Thấm nhíu mày, \”Chị nói xem, đứa nhỏ này sao mà quật cường như vậy?\”
\”Chuyện như vậy chúng ta cũng không thể đoán trước được.\” Quý Chi Diệp cũng biết quan hệ giữa Quý Vân Nặc và Tiêu Ngôn Cẩn. Tối hôm qua, bà vẫn còn tiếc nuối một bông cải trắng tươi đẹp lại bị heo mập gặm mất, ai mà không đau lòng chứ.