Đến ngày kỷ niệm hai người ở bên nhau, Tiêu Ngôn Cẩn đang tính toán làm thế nào để cho Quý Vân Nặc một bất ngờ.
Một đêm nọ, sau khi hai người nói chuyện phiếm xong, nhắc tới chuyện Quý Vân Nặc không báo trước việc mang thai cho cô biết.
Đó cũng là lần đầu tiên Quý Vân Nặc tức giận với Tiêu Ngôn Cẩn.
Nguyên nhân là hôm trước, hai người cá cược ai yêu ai nhiều hơn, ai ghen hơn. Sau đó khi đi ăn cơm, Tiêu Ngôn Cẩn cố ý đi trêu chọc một Omega mềm mại trước mặt để làm Quý Vân Nặc ghen. Lúc đầu Quý Vân Nặc còn hơi rụt rè, cho đến khi Tiêu Ngôn Cẩn ngu ngốc nói đối phương xinh đẹp giống nàng.
Quý Vân Nặc lập tức sa sầm mặt, cầm túi bỏ đi.
Tiêu Ngôn Cẩn: \”?\”
Quý Vân Nặc về nhà, Tiêu Ngôn Cẩn hoảng hốt chạy về theo, lại bị Quý Vân Nặc nhốt ngoài cửa.
\”Trước khi chị hết giận, em đừng hòng bước vào phòng của chị, cũng đừng nghĩ ngủ chung với chị!\”
Tiêu Ngôn Cẩn nhanh chóng dỗ dành lão bà, kết quả vẫn bị Quý Vân Nặc mắng một trận: \”Sao em lại ấu trĩ như vậy, trò đùa kiểu đó mà cũng dám nói?
Tiêu Ngôn Cẩn, chị thật sự chịu đủ rồi cái kiểu không từ thủ đoạn của em! Muốn làm chị ghen cũng không thể dùng thủ đoạn thông minh một chút sao? Em luôn nói chị là Omega đẹp nhất trong lòng em, tuyệt đối không so ai với chị, vậy mà lại vì một trò cá cược ấu trĩ mà lấy chị ra đùa giỡn? Chị đã nhẫn nhịn em đủ lâu rồi!
Còn nữa, lần đó em với Hà Nhu nói chuyện vui vẻ đến mức quên cả chị, em tưởng chị quên rồi sao? Chị không bao giờ quên đâu!\”
Vệ Thấm và Quý Chi Diệp thấy hai người cãi nhau, Quý Vân Nặc còn đuổi Tiêu Ngôn Cẩn ra ngoài, cảm thấy rất khó tin. Quý Vân Nặc yêu thương Tiêu Ngôn Cẩn như vậy mà cũng làm ra chuyện này.
Vệ Thấm hỏi Quý Chi Diệp: \”Chị biết khi nào em tức giận nhất không?\”
Quý Chi Diệp sợ hãi trả lời: \”Không phải là khi chị đi xã giao về trễ, không báo cho em sao?\”
\”Chị nghĩ vậy? Chỉ là một phần thôi. Thực ra là vì em cấm ngươi uống rượu mà chị càng uống, hoàn toàn không nghe lời em.\”
Quý Chi Diệp cảm thấy oan ức, nhiều lần bà về muộn đều bị Vệ Thấm nhốt ngoài cửa, càng xấu hổ là Tiêu Ngôn Cẩn còn ở nhà, bị nhìn thấy thì đúng là không còn mặt mũi. Nhưng suốt hơn hai mươi năm qua, bà đã học được rất nhiều cách dỗ dành người khác, lập tức truyền lại cho Tiêu Ngôn Cẩn.
Tiêu Ngôn Cẩn ngoài mặt đồng ý, nhưng trong lòng chửi thầm, mấy chiêu đó chỉ có tác dụng với Vệ Thấm, còn Quý Vân Nặc chắc chắn không dễ qua mặt như vậy.
Ngày hôm sau, Tiêu Ngôn Cẩn lần thứ 66 tới cửa xin tha.
Sau khi liên tiếp oanh tạc bằng điện thoại và lời nói nhỏ nhẹ cầu xin ngoài cửa, Quý Vân Nặc cuối cùng cũng nguôi giận một chút, mở cửa.
Tiêu Ngôn Cẩn dang tay: \”Ôm một cái.\”
Quý Vân Nặc lạnh lùng nói: \”Ôm cái đầu em đấy.\”