Edit: phuong_bchii
_________________
Triều Tân mất liên lạc.
Việc mất liên lạc này là nhằm vào một bộ phận đồng nghiệp, cô đã xin phép tổ chương trình, nói rằng có thể sẽ vắng mặt trong một đến hai tập ghi hình tiếp theo, cũng nói với tổ chương trình đã liên hệ với một người lão làng khác là Kỷ Minh Tranh để tạm thay cô làm huấn luyện viên tạm thời.
Lại gửi cho Hướng Vãn một tin nhắn WeChat, nói tạm thời có một chút chuyện quan trọng, tạm thời không thể đón nàng được, bảo nàng chờ mình trở về.
Sau đó thì không còn tin tức nữa, bởi vì trước mắt cô không có dự án mới, nhưng trước đó có hai đoàn phim cần thu bổ sung không liên lạc được với cô.
Gọi tới chỗ Phùng Quả, Phùng Quả cũng không liên lạc được.
Tin tức truyền đi nhiều lần, khi trở lại chỗ Hướng Vãn, nàng cảm thấy có chút nghiêm trọng.
Bởi vì hai ngày trước Triều Tân mỗi đêm còn gửi tin nhắn cho nàng, đến gần lúc quay chương trình, lời \”chúc ngủ ngon\” của Hướng Vãn, cô đến rạng sáng ngày hôm sau mới trả lời.
Khi ra khỏi căn cứ ghi hình khép kín, Hướng Vãn đã gọi điện cho Triều Tân, nhưng cô không bắt máy.
Hướng Vãn đứng ở cửa phim trường ghi hình, trong lòng bất an.
Sau khi gọi ba cuộc điện thoại, cuối cùng nàng nhịn không được đi tìm Tô Xướng: \”Chị biết cô Triều đi đâu không?\”
Câu hỏi này có chút chua xót, từ phản ứng kinh ngạc của Tô Xướng càng có thể cảm nhận được. Tung tích của Triều Tân, không phải Hướng Vãn rõ nhất sao, hỏi Tô Xướng, có vẻ như là đang tìm kiếm cứu cánh trong lúc tuyệt vọng.
Nhưng Hướng Vãn không có cách nào tốt hơn, nàng luôn cảm thấy Tô Xướng có quan hệ rộng rãi, có lẽ có thể có tin tức thì sao?
Tô Xướng đón nàng lên xe, lái về nhà, vừa lái vừa dùng tai nghe bluetooth gọi điện thoại cho đạo diễn và người lập kế hoạch đã từng hợp tác với Triều Tân, nối máy cho Hướng Vãn hỏi, cô ấy ngược lại không nói nhiều.
Tìm một vòng, không thu hoạch được gì, Hướng Vãn lại mở điện thoại ra nhấn vào trang WeChat, vẫn không trả lời.
\”Bình thường chị ấy không có bạn bè, tôi chỉ có thể tìm được những người này.\” Tô Xướng dừng xe, dẫn Hướng Vãn lên thang máy.
Hướng Vãn đột nhiên phát hiện, liên hệ giữa nàng và Triều Tân vừa mạnh mẽ vừa yếu ớt, khi Triều Tân nói yêu nàng, nàng sẽ sinh ra ảo giác trời đất bao la chỉ có hai người các cô, nhưng liên lạc bị cắt đứt như vậy, chỉ cần ba bốn cuộc điện thoại không người bắt máy.
Nàng bắt đầu nhớ đến triều Lý, các nàng đi không xa, cho nên hành tung đều có định thức, bình thường là cố định ở trong một cái sân nào đó, hồng nhạn truyền thư rất chậm, hành trình của xe ngựa cũng rất chậm, nhưng sẽ biết, người kia luôn ở trong sân đó, quanh năm suốt tháng như thế, thậm chí cho đến lúc chết.
Tô Xướng nói đơn giản tình hình với Vu Chu, Vu Chu làm cho hai người một ít sủi cảo, sau đó nói lát nữa cùng Hướng Vãn đến nhà cô Triều xem thử.