Edit: phuong_bchii
_________________
Lớp A diễn xong, ba tuyển thủ từ trong ánh sáng bước ra, chờ điểm số và nhận xét của huấn luyện viên.
Thư Tần không công không tội, dù sao nhân vật ngoài mềm trong cứng, cho dù thể hiện rất nhiều tầng lớp và có sức căng, nhưng sức cuốn hút trên sân khấu vẫn còn thiếu một chút, chưa kể kỹ thuật âm thanh của cô ấy cũng không phải xuất sắc.
Phùng Quả lại vô cùng ấn tượng, không chỉ bởi vì khả năng kiểm soát giọng nói xuất sắc của mình và độ lưu loát của hơi thở trong 20 giây highlight moment, Tô Xướng còn trêu chọc hai bím tóc đuôi ngựa của cô ấy một chút, nói vô cùng đặc biệt.
Cuối cùng là Hướng Vãn xếp hạng thứ ba lớp A.
Điểm số của Hướng Vãn khó đánh giá, những điểm mạnh và điểm yếu đều quá nổi bật, màn ra mắt ấn tượng ban đầu và sức bùng nổ cảm xúc có thể nói là xuất sắc.
Nhưng điều này cho thấy sự thiếu kinh nghiệm của nàng trong việc kiểm soát âm thanh trên sân khấu.
Các huấn luyện viên đều đánh giá tương đối khéo léo, dù sao lần thử thách này của Hướng Vãn rất khó khăn, mà nàng vào giới cũng chưa lâu, có thể có được màn trình diễn như vậy đã đáng khen lắm rồi.
Triệu Nguyên Hi cho 7.2, Ngô Phong 8.1, Tô Xướng 7.7.
Lòng Hướng Vãn trầm xuống, điểm số này không tính là cao, hơn nữa cùng ở lớp A, điểm trung bình của Phùng Quả và Thư Tần đều khoảng 8 điểm.
Bình thường Triều Tân chấm điểm rất khiêm khắc, như vậy có nghĩa là, Hướng Vãn rất có thể sẽ rớt xuống lớp B.
\”Được rồi, cuối cùng chúng ta hãy cùng xem điểm số của cô Triều.\” Người dẫn chương trình tận lực thoải mái, kiễng chân về phía Triều Tân.
Triều Tân giơ bảng, tay trắng cầm bảng trắng, bên bảng là 8 điểm không hơn không kém.
Cả khán phòng ồ lên, như đột nhiên đánh một hồi sóng lớn, ầm ầm đánh úp lại, mà Hướng Vãn ở giữa cơn bão có chút đứng không vững.
Sân khấu quá sáng, hơi thở của nàng quá gấp, xung quanh quá ồn ào, đôi mắt quá cay, khiến nàng không thể phân biệt chính xác biểu cảm của Triều Tân trong sóng âm mãnh liệt.
\”Wow, cô Triều chấm 8 điểm.\” Bằng điểm Phùng Quả, người dẫn chương trình cười hai cái mới phản ứng lại.
Triều Tân đặt bảng lên đầu gối bắt chéo, đầu ngón tay cũng gõ nhẹ lên đó.
Sau đó cô điềm tĩnh nói: \”Rất có sức bật, sức căng tình cảm cũng rất đủ, vận dụng giọng cộng hưởng vừa đúng, từ toàn bộ tiết tấu biểu diễn mà nói, thu phóng tự nhiên, căng dãn vừa phải, có thể chống đỡ lời thoại dày đặc, khi cần để lại khoảng trống cho khán giả cũng sẽ biết nhường chỗ, từ góc độ cá nhân, đây là một màn trình diễn mà tôi rất thích.\”
Không có đề cập đến chuyện nàng vỡ giọng, cũng không nói gì về \”ánh ngọc không che lấp tì vết\”.
Hướng Vãn nhìn cô, lòng run rẩy.