Edit: phuong_bchii
_________________
\”Vừa nhìn thấy chị, em đã ruột gan rối bời, tay cũng không phải chân cũng không phải.\”
\”Điều em nghĩ trên sân khấu không phải là làm thế nào để thể hiện tốt, mà là làm thế nào để chị thấy em thể hiện tốt.\”
\”Em không vui vì chị nói chuyện trên trời dưới đất với Thư Tần, cũng không vui vì chị sờ cổ cô ấy.\”
Hướng Vãn nhíu mày, trong mắt có hơi ngấn nước.
Nàng cảm thấy, nàng sắp tiêu rồi, vẫn như nàng nói trước đó, tường thành của nàng sụp đổ rồi.
Thậm chí có thể nghe thấy âm thanh sụp đổ ầm ầm bên tai, bụi mù bốn phía, gạch ngói vụn bay tứ tung.
Nhưng người khởi xướng trước mặt không có bất kỳ phản ứng gì, vẫn chắp tay dựa vào bồn rửa tay, không sóng không gió nhìn nàng.
Sau đó cô hé đôi môi đỏ mọng như cánh hoa, ánh mắt lạnh lùng đặt lên người Hướng Vãn, nói: \”Đừng nói nữa.\”
Lồng ngực Triều Tân phập phồng, không nhanh không chậm hít thở một hơi, mặt không chút thay đổi nói: \”Em nói thêm một câu, chị sẽ đẩy em vào tường rồi hôn em.\”
\”Môi em, cằm em, cổ em, tai em.\” Thần sắc Triều Tân nhàn nhạt nói xong mấy chữ này, hàm dưới giật giật, như là cắn răng sau.
Trái tim Hướng Vãn đập thình thịch thình thịch, thậm chí nổi lên phản ứng sinh lý, sau tai bắt đầu nổi da gà, bụng dưới theo bản năng trướng lên một cái, nàng muốn tiến lên, nhưng biểu cảm Triều Tân bình tĩnh đến kỳ cục, thậm chí cũng không dịu dàng như lúc vừa mới phê bình nàng.
\”Cho nên em đừng tới đây.\” Triều Tân ôm cánh tay, dùng ánh mắt ngăn nàng lại.
Hướng Vãn bị đóng đinh tại chỗ, chớp lông mi nhìn cô.
\”Chị nhớ em biết bao nhiêu, có thể phải dùng đến trình độ thô tục vừa rồi,\” Triều Tân hít mũi, lại lặp lại một lần, \”Cho nên em đừng tới đây.\”
Chờ hơi thở của hai người dần dần ổn định, Triều Tân mới lại mở miệng, lần này là nhìn bên gạch men cạnh Hướng Vãn.
\”Em và chị từng phát sinh quan hệ, cho nên có không bỏ được, có ham muốn chiếm hữu, không muốn thấy chị thân thiết với người khác, chị đều có thể nghĩ đến.\”
\”Nhưng chị muốn hỏi em, lúc trước em nói với chị, để ý những thứ kia, còn để ý sao?\” Triều Tân ngước mắt xem nàng.
Hướng Vãn không nói gì.
\”Để ý.\” Triều Tân liếm môi, từ trong phản ứng của nàng nhận được đáp án.
Triều Tân lắc đầu, nhẹ giọng nói, \”Chỉ là hiện tại tạm thời bị thứ em để ý hơn áp chế.\”
Cô thở dài một hơi, sau đó trào phúng nhếch khóe miệng.
Hướng Vãn không còn gì để nói.
Nàng thừa nhận Triều Tân nói đúng, cũng giống như cô nhận xét chính mình nói trúng tim đen. Trong khoảng thời gian này, mình còn không nghĩ tới vấn đề Triều Vọng, chỉ là hiện tại sự không cam lòng đối với Triều Tân đã chiếm ưu thế.