[Bhtt] [Edit – Hoàn] Vãn Triều – Thất Tiểu Hoàng Thúc – Chương 79 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] [Edit – Hoàn] Vãn Triều – Thất Tiểu Hoàng Thúc - Chương 79

Edit: phuong_bchii

_________________

Tổ VJ di chuyển đến phòng huấn luyện, đây là nơi được xây dựng sau khi tháo dỡ phim trường lớn nhất của tòa nhà truyền hình cũ, với hành lang và cửa phòng màu trắng tinh, biển số nhà màu hồng, sắp xếp ngăn nắp như trong lớp học.

Khác với trường học, bên trong hành lang khảm rất nhiều ánh đèn để tiện cho việc chụp ảnh sáng sủa sạch sẽ.

Phòng huấn luyện lớp A ở phòng thứ nhất bên phải đại sảnh, cửa không khóa, đẩy cửa vào theo cameraman.

Cùng trợ lý quay phim cất GoPro đi, tổ VJ ở góc phòng dựng thiết bị lên, Hướng Vãn đã quen rồi, tự nhiên bước đi vào.

Bên trong là một căn phòng khép kín tương tự như phòng luyện tập vũ đạo, không có cửa sổ, chỉ có âm thanh vận hành của hệ thống gió mới. Trên tường khảm một màn hình lớn, giờ phút này lẳng lặng chiếu bối cảnh và logo của chương trình.

Trên mặt đất có mấy cái gối ôm của nhà tài trợ, ở góc có một cây đàn dương cầm và một cái micro, ngoài ra rất sạch sẽ, không còn gì.

Phùng Quả và Thư Tần đã đến, ngồi ở giữa nói chuyện, Hướng Vãn chú ý tới hai cô ấy buộc tóc lên, cởi giày tất ngồi ở trên thảm yoga, vì thế hỏi: \”Xin hỏi, là đi học có yêu cầu gì sao?\”

Phùng Quả cười tủm tỉm giải thích: \”Tiết đầu tiên của cô Triều thường là hoạt động thân thể, giải phóng thiên tính, cho nên chúng tôi thường đi chân trần.\”

Có lúc sẽ quỳ rạp trên mặt đất, gầm thét như chim thú, có khi là bắt chước rắn.

Biểu diễn lồng tiếng cũng là biểu diễn, cho nên trong chương trình huấn luyện lồng tiếng chuyên nghiệp, thông thường sẽ có phân lượng huấn luyện biểu diễn nhất định, giải phóng thiên tính là chương trình học cơ bản, để cho diễn viên càng thêm cởi mở, biểu diễn càng tự nhiên, không có gánh nặng gì.

Hướng Vãn gật đầu, thấy tổ chương trình đã chuẩn bị thảm yoga cho nàng, liền ngồi xuống cởi giày, xách tới cửa cẩn thận để ngay ngắn, lại chạy lon ton trở về.

Phùng Quả và Thư Tần lúc trước không thân nhau lắm, cũng chỉ quan hệ đồng nghiệp bình thường, nhưng trải qua mấy lần chuẩn bị chiến đấu cùng ở chung, đã coi như bạn tốt, bởi vậy hai người tụ một chỗ, cũng coi như có chuyện để nói. Tuy Thư Tần vẫn không nói nhiều, trong phòng chỉ có giọng Phùng Quả lải nhải.

Hướng Vãn khoanh chân, xoa xoa cổ chân hoạt động, ngẩn người nhìn đồng hồ hình tròn trên vách tường.

Cô sẽ dạy chính mình như thế nào? Là dốc túi truyền thụ, hay là có điều kiêng kỵ? Cũng không biết cô Triều dạy sẽ nghiêm khắc hay kiên nhẫn.

Trước kia Hướng Vãn cho rằng, cô vĩnh viễn kiên nhẫn, nhưng gần đây tiếp xúc, thì chưa chắc.

Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân vội vàng, mấy người đang đi về phía bên này, Hướng Vãn nghe thấy tiếng giày cao gót quen thuộc, không tự giác ưỡn thẳng lưng, mu bàn chân thuận thế đè xuống, có vẻ có tinh thần một chút.

Phùng Quả và Thư Tần cũng ngồi ngay ngắn, ngóng dài cổ nhìn về phía cửa.

Đầu tiên là tổ quay phim vào, vẫn là máy quay chĩa thẳng, sau đó nghe thấy Triều Tân thấp giọng nói: \”Trong đó có nước không?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.