[Bhtt] [Edit – Hoàn] Vãn Triều – Thất Tiểu Hoàng Thúc – Chương 70 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] [Edit – Hoàn] Vãn Triều – Thất Tiểu Hoàng Thúc - Chương 70

Edit: phuong_bchii

_________________

Bên kia đã không còn nghe thấy tiếng điện nữa.

Hướng Vãn ngồi ở trước bàn học, ngẩn người nhìn màn hình máy tính tối xuống.

Nhấn nút Enter, nhập mật khẩu, làm cho màn hình sống động lên, nhìn chằm chằm vào màn hình khóa, lại giơ tay lên, thắp sáng màn hình.

Xã hội hiện đại vẫn là có ma pháp, ánh đèn tính là một loại, chỉ cần bạn thắp sáng nó, luôn có thể làm cho người ta có ảo giác vĩnh viễn đặt mình vào ban ngày.

20 phút sau, Hướng Vãn mới chậm chạp nhớ lại Triều Tân rốt cuộc đã nói gì.

Cô Triều nói, muốn cắt đứt với nàng, đừng gặp mặt nữa, bởi vì Hướng Vãn không thể chấp nhận điểm này của chị gái cô.

Bạn xem, Hướng Vãn lo lắng cũng không phải là không có lý, nếu như bản thân và Triều Vọng xuất hiện một chút xung đột, cho dù cũng không tính là xung đột trực tiếp, Triều Tân sẽ không hề do dự mà vứt bỏ nàng.

Không hề có một chút do dự.

Câu nói \”Đừng gặp nhau nữa\” được nói quá nhanh, gần như là buột miệng thốt ra.

Nước mắt Hướng Vãn cũng tràn mi, nàng giống như bạn cùng phòng nâng hai chân lên, gác lên lan can sắt phía dưới mặt bàn, hai tay khoanh lại, cúi đầu bắt đầu rơi nước mắt.

Thật ra nào có thực tiễn xã hội gì, toàn bộ ký túc xá chỉ có một mình nàng.

Không muốn nhắn tin vì sợ nghe thấy giọng nói của Triều Tân sẽ không đành lòng, nhưng nàng vẫn gọi điện, nàng muốn nói rằng mình rất bất an, thực ra từ trước đến giờ, nàng luôn muốn tìm một điểm tựa trong thế giới này, một điểm tựa hoàn toàn thuộc về mình.

Nàng cho rằng sẽ là Triều Tân, thậm chí Triều Tân cho không có quan hệ xã hội là khuyết điểm, ở trong mắt Hướng Vãn, đều là ưu điểm.

Nàng quá hướng tới cảm giác hai người ôm nhau tránh mưa, nàng sẽ cảm thấy cái ôm này mới thực sự là tài sản riêng của mình.

Sau đó nàng lại ra ngoài học tập, kinh doanh, thay đổi, bất luận đặt mình trong hoàn cảnh nào, nàng cũng sẽ không cảm thấy bất an.

Thì ra đã nói chỉ cần Hướng Vãn nghĩ, Triều Tân sẽ vẫn chờ đợi nàng cũng sẽ rời bỏ nàng.

Nước mắt sao lại rơi không hết, ngay cả xoang mũi và cổ họng cũng bị chặn, rõ ràng cũng không quá buồn, chỉ là có một chút buồn bã và thổn thức.

Hướng Vãn giơ tay, lấy mu bàn tay lau nước mắt, sau đó lại chải tóc lên, sụt sịt mũi, cầm chậu đi rửa mặt.

Chậu cũng là Triều Tân mua.

Nàng ngẩng đầu, rèm giường cũng vậy.

Vừa rồi là buồn, giờ phút này là tủi thân, tủi thân đến mức nàng có chút sụp đổ, ngẩng đầu lại cúi đầu, cúi đầu lại ngẩng đầu, lại không biết đặt ánh mắt ở nơi nào cho phải.

Phiền chết đi được.

Nàng trốn vào nhà vệ sinh, ngồi trên bồn cầu, trong không gian kín mít, cuối cùng không muốn khóc nữa.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.