[Bhtt] [Edit – Hoàn] Vãn Triều – Thất Tiểu Hoàng Thúc – Chương 67 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] [Edit – Hoàn] Vãn Triều – Thất Tiểu Hoàng Thúc - Chương 67

Edit: phuong_bchii

_________________

Cũng may xấu hổ không kéo dài quá lâu, Vu Chu bọn họ đã tới.

Bà Triệu tư thái hào phóng đặt tay lên lưng sô pha, rất có cảm giác cao quý của người có con cháu đầy đàn, khí vũ hiên ngang tuyên bố: \”Chú đang hấp cá, chú hấp cá ngon lắm, lát nữa là có thể ăn cơm rồi.\”

Vu Chu ngồi xuống bên cạnh Tô Xướng, kéo tay cô ấy: \”Chỉ còn một con cá thôi phải không? Vậy thì ngồi nghỉ một chút đi.\”

\”Ôi, thanh niên mấy đứa tụ họp, mẹ làm sao không biết xấu hổ ngồi ở đây.\” Bà Triệu nói xong, vuốt váy lên, an vị ở bên cạnh Triều Tân.

Hướng Vãn khoan thai đi đến, ngồi trên một chiếc sô pha đơn khác.

\”Bài Bài bao nhiêu tuổi rồi?\”, bà Triệu xem TV tượng trưng vài lần, quyết định vòng qua bắt đầu từ đứa trẻ.

\”Mười tuổi rưỡi ạ.\” Bài Bài vịn tay vịn sô pha, nhảy nhót.

\”Vậy trông con cao thật đấy, nhìn qua cứ như là học sinh trung học.\”

Bạn nhỏ thích nhất là so chiều cao, Bài Bài nghe nói lại vô thức đứng thẳng người lên.

\”Con mới học tiểu học, còn chưa lên trung học cơ sở, nếu con lên trung học cơ sở, việc học nặng nề, thì không thể đạt được thứ hạng như năm nay, ngữ văn hạng hai, toán hạng năm.\” Bài Bài khiêm tốn nói.

Mấy người lớn đều nghe ra tâm tư nhỏ bé của cô bé, Vu Chu tựa đầu vào vai Tô Xướng cười.

\”Bài Bài.\” Triều Tân kéo tay cô bé.

Bà Triệu còn chưa từng thấy có cô bé nào chủ động khoe thành tích như vậy, quả thực đáng yêu chết đi được, vì thế khoa trương mà thu cằm lại: \”Giỏi như vậy à? Một lớp có rất nhiều người nhỉ?\”

\”Sáu mươi người ạ. Đứng thứ hai trong lớp, bạn đứng thứ nhất chỉ hơn con 0.5 điểm thôi.\” Bài Bài cố gắng nói tự nhiên, rồi quay lại xem TV.

Cô bé thật ra cũng không phải cô bé rất thích khoe khoang, nhưng cô bé nghĩ, thành tích của mình tốt một chút, bà thích một chút, nói không chừng cũng sẽ không cảm thấy mình là gánh nặng của Triều Tân.

\”Vậy nên được khen thưởng,\” bà Triệu nói một cách tự nhiên, \”Bà cho con một bao lì xì.\”

\”Không cần không cần ạ.\” Triều Tân lắc đầu, nhìn bà Triệu một cái, lỗ tai đỏ lên.

Vu Chu cảm thấy thú vị muốn chết, đưa mắt nhìn Hướng Vãn, Hướng Vãn cũng che miệng cười, cười cười, lại có chút ngượng ngùng.

Nếu Triều Tân nói tiếp, đề tài liền thuận nước đẩy thuyền chuyển tới Triều Tân.

Bà Triệu nghiêng người cầm quả quýt, vừa bóc vừa hỏi Triều Tân: \”Tân Tân à, dì có thể gọi con như vậy không?\”

\”Dạ được, thưa dì.\”

Giọng Triều Tân rất nhẹ, thấp đến Tô Xướng cũng nhịn không được nhìn cô một cái.

\”Tân Tân làm nghề gì vậy?\” Tinh dầu ở vỏ quýt bắn vào người, bà Triệu híp mắt.

\”Con cũng giống như Vãn Vãn, làm diễn viên lồng tiếng.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.