Edit: phuong_bchii
_________________
Nhưng lần này Hướng Vãn không đi hỏi Triều Tân.
Người đang yêu thường có một loại bướng bỉnh kỳ lạ, rất nhiều chuyện trong tiềm thức cho rằng vô hại toàn cục, chúng ta có thể thẳng thắn giống như một người lớn giỏi giao tiếp, nhưng chỉ cần bạn thật sự quan tâm, nhưng phàm là người bạn cảm thấy có khả năng tổn gân động cốt, nó đến thường giống như người mang virus, cùng với lảng tránh, che giấu, khẩu thị tâm phi.
Hướng Vãn muốn chờ Triều Tân tự mình nói với nàng. Nàng chỉ muốn xem thử, khi nào Triều Tân mới chủ động nói với nàng.
Rất nhiều chuyện không thể suy nghĩ lại, ví dụ như có đôi khi trong tình cảm, chúng ta có lúc sẽ bất ngờ không kịp đề phòng mà so đo công bằng hay không công bằng, Hướng Vãn thỉnh thoảng cũng sẽ nghĩ, mình với Triều Tân nói nhiều chuyện như vậy, bao gồm lịch sử tình trường trước đây của nàng cũng không phong phú, bao gồm một số ít bạn tốt cùng người thân của nàng, bao gồm cuộc sống cùng gia đình ở triều Lý của nàng, nhưng đối phương thì sao?
Thật khó để thuyết phục bản thân rằng họ được đối xử công bằng.
Nhưng Hướng Vãn cũng có một ưu điểm, nàng rất ít cãi cọ vô lý, hơn nữa nàng luôn rất thông cảm cho người khác.
Có lẽ cô Triều có điều gì khó nói, thời gian của nàng còn rất nhiều, nàng bằng lòng chờ cô mở lòng.
Lịch xé đi rất nhanh, chỉ chớp mắt đã đến Tết Âm Lịch.
Triều Tân nghe Hướng Vãn nói muốn dẫn cô về nhà, thật ra có một chút khó xử, bởi vì cô đã nhiều năm không về nhà đón Tết, cô đến cả người nhà của mình cũng ở chung không hoà hợp, lại càng không biết nên thể hiện như thế nào với người nhà Hướng Vãn.
Hơn nữa nghe nói đối phương là mẹ của Vu Chu, lại càng quái dị.
Nhưng Hướng Vãn rất nghiêm túc nói với cô: \”Đó là mẹ nuôi của em, em dập đầu kính trà nhận, cũng không phải là do người khác, mà là do em và mẹ nuôi hợp ý.\”
Triều Tân suy nghĩ một chút, đồng ý, dẫn theo Bài Bài, mua chút tổ yến gì đó, vào hôm 28 Tết cùng Hướng Vãn lái xe rời khỏi thành phố.
Vui vẻ nhất là Bài Bài, bởi vì Triều Tân mua cho cô bé áo khoác kiểu váy đỏ mà cô bé muốn từ rất lâu, rất cao cấp, hơn 4000 tệ. Lúc trước cô bé vừa ý, Triều Tân nói trẻ con lớn nhanh, không cần phải mua áo khoác đắt như vậy, nhưng trước Tết Âm Lịch một tuần, Triều Tân đột nhiên lục lọi tủ quần áo của cô bé, sau đó nói, chúng ta đi mua áo khoác kia đi.
Bài Bài nhìn ra được, Triều Tân hồi hộp.
Bởi vì cô rất hiếm khi đến hỏi mình, cô mặc áo khoác màu đen đẹp, hay là màu nâu nhạt đẹp.
\”Màu đen, rất ngầu.\” Bài Bài nói.
\”Nhưng liệu có nặng nề quá không, hoặc là… có vẻ như mẹ lớn tuổi hơn người khác rất nhiều?\”
\”So với ai?\” Bài Bài ở trên giường lắc chân trái phải.
Triều Tân thanh nhã ho khan một tiếng, nhuận nhuận cổ họng.