Edit: phuong_bchii
_________________
Gần như chưa từng được ai ôm khóc thút thít như vậy, càng miễn bàn là Hướng Vãn.
Triều Tân cho rằng nàng sẽ thích nơi này, nhưng không nghĩ tới để cho nàng sụp đổ.
Nhưng lòng cô chua xót đồng thời có một chút vui, bởi vì cô cảm nhận được, Hướng Vãn chưa từng vì chuyện này mà yếu thế với người khác, nếu không nàng sẽ không khóc đến suy sụp như vậy, hô hấp mấy lần cũng khó có thể ức chế xoang mũi run rẩy.
Cô kiên nhẫn an ủi nàng, chờ nàng bình tĩnh lại, cũng không nói gì, liền mở khăn giấy ra lau nước mắt cho nàng, sau đó đưa tay về phía Bài Bài.
\”Kẹo sữa trong túi, nộp lên một cái.\” Cô nói.
Bài Bài cũng rất ngạc nhiên, lập tức bắt đầu lục túi xách gấu trúc của mình, từ bên trong mân mê ra một cái kẹo hình cây kem, so sánh một chút, đưa vị trà xanh cho Hướng Vãn.
Để lại vị đậu đỏ.
Triều Tân tay chân nhanh nhẹn mở ra, cầm gậy gỗ nhỏ phía dưới, đưa tới trước mặt Hướng Vãn.
Cô không biết dỗ người, trước kia cũng chỉ cho Bài Bài ăn kẹo, dáng vẻ này ít nhiều có chút vụng về.
Hơn nữa một vị đại ngự tỷ môi đỏ mọng tóc xoăn, ngón trỏ dài đưa ra một cái kẹo nhỏ, lại càng đột ngột có chút buồn cười.
Hơi thở Hướng Vãn khẽ động, mím môi, hốc mắt còn ướt, xoang mũi cũng vậy, nàng giơ tay nhận lấy, bỏ vào trong miệng, từng chút từng chút chờ đợi nó tan chảy.
Kẹo sẽ không làm nàng hết buồn, nhưng Triều Tân bóc cho có lẽ có thể.
Hai người đứng đối diện nhau ở cuối hẻm nhỏ, Triều Tân nói: \”Vốn muốn mua quạt cho em.\”
Thật khó để nhìn thấy một bức tranh thêu tinh xảo như vậy trong thành phố.
\”Vậy nếu không thì mua cho con cũng được,\” Bài Bài ngửa đầu, yếu ớt nói, \”Con có thể lấy giả làm Bạch nương tử.\”
Hướng Vãn che miệng, buồn cười.
Bài Bài cả đoạn đường này, vẫn luôn tận dụng mọi thứ, gần như chưa từng thành công.
Mà hai người này lại làm cho cô bé khó hiểu, cô bé muốn hỏi, ngữ khí bắt đầu trở nên sợ hãi.
Một bộ dạng \”Thần có chuyện không biết có nên nói hay không\”.
Triều Tân cũng khẽ động vai, bất đắc dĩ lắc đầu cười.
\”Đi thôi.\” Cô vỗ lưng Bài Bài, dắt Hướng Vãn, chuẩn bị đi tìm nhà hàng ăn trưa.
Đó là một nhà hàng món ăn Hàng Châu mà Triều Tân và Hướng Vãn đã từng lên kế hoạch, món gà xông hương ở đó rất nổi tiếng. Nhược điểm là thức ăn lên chậm, nhưng khi gà được mang lên, mở bụng ra, tỏa ra mùi hương của các loại nấm bên trong, thì những phút chờ đợi đã trở nên đáng giá.
Bài Bài ăn ngấu nghiến, còn không quên vừa ăn vừa quan sát cảm xúc của Hướng Vãn, nàng vừa dừng lại lau miệng, cô bé liền có chút hoảng, sợ nàng không cẩn thận lại khóc.