Edit: phuong_bchii
_________________
Không khí lạnh lẽo, chiếc xe lái rất mượt mà, cảnh vật hai bên dần dần từ lạ trở nên quen thuộc.
Bài Bài dậy sớm báo danh, buổi trưa bị lừa rửa bát, lại náo loạn với Bành Hướng Chi một trận, nguyên khí bị tổn thương nặng, hơn nữa hôm nay không mang điện thoại ra ngoài, ngồi ở hàng ghế sau mà mí mắt đánh nhau.
Không lâu sau, truyền đến tiếng hít thở đều đặn, Triều Tân nghiêng đầu nhìn thoáng qua, Bài Bài nằm cuộn mình ở phía sau, ngủ say mặt quay vào lưng ghế.
Lái thêm chừng mười phút, cô mới nói chuyện với Hướng Vãn.
\”Tình cảm của em với các cô ấy rất tốt.\”
Hướng Vãn mỉm cười: \”Em ở đây cũng không có người thân, họ là người nhà của em.\”
\”Nhưng chị cảm thấy,\” Triều Tân trầm ngâm, \”Các cô ấy có thể có chút hiểu lầm đối với quan hệ của chúng ta.\”
Cô nói rất khéo, nhưng Hướng Vãn nghe hiểu, trong lòng dừng lại một giây, sau đó nói: \”Lời đạo diễn Bành nói trong bữa cơm, trước đó em cũng không biết chị ấy muốn nói.\”
Nàng từng nói với Triều Tân, đã đạt thành nhận thức chung không nói chuyện tương lai, nhưng vẫn chưa đồng bộ với bạn tốt.
Ngữ khí Hướng Vãn có chút buồn, Triều Tân nhẹ giọng gọi nàng: \”Vãn Vãn.\”
\”Dạ?\”
\”Chị không bài xích việc người khác tác hợp cho chúng ta, thay vào đó, chị sẽ có một chút vui, bởi vì trong mắt bạn bè của em, chị xứng đáng để phó thác.\”
Cô mỉm cười.
\”Nhưng hai chúng ta bước đi, vẫn hy vọng có thể tự mình bước đến, em cảm thấy thế nào?\”
\”Em đồng ý.\” Hướng Vãn nhìn cô một cái, cười khanh khách.
\”Nhưng hôm nay đi ăn cơm, chị ngược lại nghĩ đến một điều khác.\” Triều Tân vỗ về tay lái, lại nói.
\”Mời nói.\”
\”Bành Hướng Chi nói, em đã buông bỏ Vu Chu, thật sự đã buông bỏ rồi sao?\” Cô hỏi.
\”Buông bỏ rồi.\” Hướng Vãn nói rất chắc chắn.
\”Nhưng chị nhớ lúc trước ở trên sân thượng, em nói, không biết có phải bởi vì sống chung với chị, mới muốn hôn chị, chị còn tưởng rằng…\”
\”Chị cho rằng,\” Hướng Vãn nhíu mày, \”Em coi chị… là người thay thế?\”
\”Có không?\” Triều Tân phát hiện mình có chút căng thẳng, hai mắt nhìn phía trước híp lại.
Hướng Vãn cười như gió xuân hoá tuyết: \”Em và chị ấy đã sớm nói rõ rồi, bọn em chỉ là bạn thân và người thân, cùng với việc chị ấy có chấp nhận em hay không, không có bất kỳ liên quan gì.\”
Đó là Triều Tân đa tâm, bởi vì Hướng Vãn rất ngoan, cho nên khi nàng dựa vào mình trước mặt Vu Chu, có một giây Triều Tân đã hoài nghi như vậy, nàng có phải muốn thân thiết với mình ở trước mặt bạn tốt hay không, để cho tất cả những người quan tâm nàng yên tâm.