Edit: phuong_bchii
_________________
Triều Tân trước khi tới đã xây dựng tâm lý nhất định, nhưng không nghĩ tới Bành Hướng Chi có thể nói trắng ra như vậy.
Cô nhớ lúc hợp tác với Bành Hướng Chi, nữ nhân mạnh mẽ vang dội này không có kiên nhẫn nói thêm nào, đôi môi đỏ mọng rêu rao giống như một tấm biển số nhà \”Đừng chọc vào chị\”.
Chưa bao giờ nghĩ rằng ở ngoài đời lại có một bộ dạng không kiêng nể gì như vậy, nói về việc ngủ như thể chỉ là ăn một bữa cơm.
Triều Tân đưa tay, luồn qua mái tóc xoăn rậm rạp của mình, ngón trỏ nhẹ nhàng trượt trên da sau tai, sau đó nhéo nhéo vành tai, nghiêng đầu.
Đôi mắt lạnh lùng đảo qua, hơi hạ đôi mắt tam bạch, nốt ruồi lệ lạnh lẽo.
Bành Hướng Chi đầu tiên là ngẩn ra, sau đó liền nhìn cô cười, bởi vì giữa ngón tay trắng như tuyết của Triều Tân, vành tai hồng nhạt như ẩn như hiện.
Thì ra vị đại lão này là có tính cách này, một khi thẹn thùng hoặc luống cuống, sẽ thể hiện ra rất lạnh lùng, hơn nữa càng ngày càng lạnh lùng.
Hướng Vãn nhíu mày, khẽ lắc đầu, nhìn ánh mắt Bành Hướng Chi có chút giận dữ.
Bảo vệ \”nghé con\” quá đi à, Bành Hướng Chi chịu không nổi nữa.
Muốn dùng gối ôm đập nàng.
Thế này là vẫn chưa ở bên nhau, phải không?
Nhìn người ta bắt chéo chân dựa vào tay vịn sô pha, thân thể cũng không ngã về phía Hướng Vãn.
Cô nhóc này thì biết cái rắm gì, có thể xem ngôn ngữ cơ thể hay không, Triều Tân bắt chéo chân mu bàn chân hướng về phía Hướng Vãn, đã nói lên nàng có điều lảng tránh.
Vì thế Bành Hướng Chi gác cánh tay lên lưng ghế sô pha, cà lơ phất phơ đối mặt với Hướng Vãn, cười như cáo muốn trộm gà: \”Sao vậy? Tôi không thể hỏi à?\”
\”Hai ta là ai với ai chứ? Ngủ cũng ngủ rồi, trong ngoài của tôi em cũng thấy hết rồi.\”
Nhướng mày, điểm đến là dừng.
\”Chị…\” Hướng Vãn khẽ gọi một tiếng.
Bành Hướng Chi nói chính là năm ngoái cùng nàng đi Kiềm Bắc du lịch, hai người ở cùng một phòng, Bành Hướng Chi thỉnh thoảng tắm rửa không mang theo quần áo, cứ như vậy khoả thân đi ra, chính mình cũng không thể làm gì.
\”Em và chị chưa bao giờ cùng giường chung gối.\” Hướng Vãn giận tái đi, lại nhìn Triều Tân.
Triều Tân đưa tay chống chóp mũi, bộ dạng không hứng thú lắm.
\”Vậy tôi trần truồng em đã từng thấy chưa?\” Bành Hướng Chi duỗi đầu hỏi nàng.
\”Đó là chị…\”
\”Từng thấy chưa?\”
\”Đó…\”
\”Phủ nhận béo 5 ký.\”
Hướng Vãn thở ra một hơi, quay đầu đi, không nhìn cô ấy nữa. Phi lễ chớ nhìn, lúc trước là vậy, hiện tại cũng vậy.