Edit: phuong_bchii
_________________
Ăn cơm xong, bọn Vu Chu lại đề nghị đi hát karaoke.
Đã lâu không đi karaoke, Bành Hướng Chi rất phấn khích, trước đó Hướng Vãn chỉ từng đi một lần, còn là tụ họp với đoàn phim, nàng ngồi ở góc tối chơi điện thoại, ấn tượng đối với thú vui này không tốt lắm.
Bành Hướng Chi sớm đã đặt chỗ, dẫn mấy chị em đi thẳng đến phòng 702, vẫn tối như mực, từ hành lang đã có thể nghe thấy các loại gào khóc thảm thiết.
Hướng Vãn rất tuyệt vọng, ở triều Lý, ca dao của các nàng muốn lấy cầm tương hòa, đánh trống ngâm nga, tóm lại chưa từng nghĩ tới, sẽ ở một cái câu lan*, không khác gì trở thành mãnh thú ra khỏi lồng.
*Câu lan: nơi hát múa và diễn kịch thời Tống, Nguyên ở Trung Quốc.
Ngồi trên sô pha thật dài, Hướng Vãn lại theo thói quen lui vào góc, nhưng lúc này không phải một mình, Triều Tân tự nhiên ngồi xuống bên cạnh.
Bành Hướng Chi chính là mic bá*, lắc lắc váy nhỏ liền chiếm lấy vị trí sân khấu, thuần thục ấn chọn hơn mười bài, ở khúc nhạc dạo đầu tiên vẫy tay xin micro, vừa hát theo, vừa tiếp tục nhấn.
*Mic bá, có nghĩa là người hát karaoke rất hay hoặc người chiếm lấy micro không buông.
Mic bá trong karaoke có hai loại ý nghĩa:
Loại thứ nhất là người hát karaoke rất hay, sẽ hát rất nhiều bài hát, liên quan đến rất nhiều loại (lúc này là lời khen ngợi).
Loại thứ hai là chỉ người khi hát karaoke chiếm lấy micro không buông thì bài nào cũng dám hát, bài không biết cũng có thể tự mình biên khúc hát, thuộc về nghĩa xấu.
Mấy bồ biết đạo diễn Bành thuộc loại nào rồi đấy.
Chọn hai ba bài, cô ấy tạm thời hài lòng, đứng lên, ở giữa câu trước và câu sau nói: \”Nhanh lên, có thể chèn vào bài của tôi.\”
Nhưng không ai nhúc nhích, Vu Chu mỗi lần cơm nước xong liền mệt rã rời, rúc vào trong lòng Tô Xướng, nhìn MV trên màn hình thật lớn, mí mắt đánh nhau.
Tay Tô Xướng đặt trên vai cô nàng, vuốt ve biên độ rất nhỏ, thỉnh thoảng nâng lên, chạm vào mặt cô nàng.
Nhắc nhở cô nàng chú ý, Bành Hướng Chi sắp bắt đầu gào thét rồi.
\”Tôi giống như là một cái bóng người có cũng được mà không có cũng không sao, tâm sự cùng cô đơn trao đổi bi thương!\”
\”Đối với tình yêu vô kế khả thi, ngày vô vị, nước mắt là xa xỉ duy nhất!\”
Vu Chu run rẩy, trong nháy mắt tỉnh táo lại.
Triều Tân cũng hoảng sợ, vén tóc xoăn qua một bên, nghiêng mặt nhìn cô ấy.
Mấy người nhìn Bành Hướng Chi hát từ \”Đáng tiếc không phải tôi\” đến \”Tua lại\”, lại từ \”Sau này\” hát đến \”Yên tĩnh\”.
Vừa hát vừa lấy rượu bên cạnh đĩa trái cây làm nước uống, nhuận nhuận cổ họng.
Nhuận nhuận, giọng hát của cô ấy liền nghẹn ngào, sau đó khóc không thành tiếng khi \”Em lại có được anh, loại bỏ an ủi\”.