Edit: phuong_bchii
_________________
\”Này,\” Hồ tổng ngẩng đầu, gọi con gái lớn đối diện, \”Không phải con thích minh tinh nào đó sao? Chu gì gì đó, cứ cho cậu ta lồng tiếng cái kia, chúng ta bảo cô Triều tìm đến.\”
Ông ta vươn ra một ngón tay: \”Ba cũng cho con vào trong phim lộ mặt một chút, con muốn ai lồng cho con? Lồng vương phi xuyên không, hay là thanh nữ thần tiên gì đó.\”
\”Thanh Hạc,\” Tiểu Đàm nói, \”Chính là cô Triều của chúng ta lồng.\”
\”Cái trí nhớ của tôi này,\” Hồ tổng cười tự giễu chính mình một câu, \”Tiểu Triều à, phim này của cô rất hot đó nha, mẹ tôi, hơn 70,\” ông ta giơ hai ngón tay, \”Còn thích nhân vật này của cô.\”
Ngón trỏ lại chỉ về phía Triều Tân, trên mặt lộ vẻ thưởng thức.
Hướng Vãn thở ra một hơi.
\”Đến đây,\” Hồ tổng đưa tay, gọi con gái lớn tới, \”Con tới mời rượu cô Triều, về sau nếu con muốn hot, cô Triều cũng là ngự dụng của con.\”
Cô gái không nhúc nhích: \”Con lại không biết đóng phim.\”
Anh vợ mang theo khẩu âm nói: \”Giờ ai mà còn cần biết đóng phim chứ, cậu xem bọn họ đều nói một hai ba bốn năm, nếu đều biết đóng phim, thì cần bọn họ lồng tiếng làm gì chứ?\”
\”Phải ha? Một hai ba bốn năm.\” Ông ta quay đầu nói với con gái mình.
\”Vẫn phải học thuộc một chút, nếu cứ nói một hai ba bốn năm, không sợ bị nhìn ra sao? Cô Triều.\” Dì Chu vừa ôm con trai đút cơm, vừa thăm dò cơ thể Triều Tân.
\”Có phải những diễn viên kia đều không thuộc lời thoại không?\” Bà ta cảm thấy hứng thú, chớp mắt nhìn Triều Tân.
\”Không có, vẫn phải học thuộc.\” Triều Tân nói.
Đầu lưỡi lại một lần nữa đẩy lên khoang miệng.
Cậu em vợ châm điếu thuốc, híp mắt hút một hơi: \”Thế các cô không phải sợ mỗi ngày làm phép kêu bọn họ không cần học thuộc nha, đều biết, tìm các cô lẩm bẩm làm gì?\”
Hắn cảm thấy mình hài hước, run rẩy bả vai cười rộ lên.
\”Làm phép, anh thấy chú là muốn làm phép.\” Anh vợ nói.
Tiểu Đàm cũng cười rộ lên.
Triều Tân vén tóc, không lên tiếng.
Hướng Vãn cũng không nói gì, lần đầu tiên gặp phải tình huống này, nàng đã chuẩn bị sẵn sàng để chắn rượu, nhưng không có chuẩn bị những việc khác.
Nhất là, nàng đột nhiên nghĩ tới chuyện năm đó chính mình lần đầu tiên tham gia sự kiện offline.
Bất lực lại vô lực. Chỉ là lúc ấy ở trên sân khấu, hiện tại ở trong bàn rượu.
\”Cô Triều không thích nói chuyện.\” Dì Chu nhìn cô một cái, cười đối diện với ánh mắt Hồ tổng, \”Còn tưởng rằng diễn viên lồng tiếng đều rất hay nói ha?\”
\”Diễn viên lồng tiếng, tại sao phải thích nói chuyện?\” Hướng Vãn dịu dàng hỏi.
Lúc này dì Chu mới nhìn về phía nàng, vị tiểu thư này từ lúc tiến vào đã không nói gì, giờ phút này mới lên tiếng, mới phát hiện giọng nói của nàng như khói như sương, đặt trên tuyết.