Edit: phuong_bchii
_________________
\”Ý cô Triều là…\” Hướng Vãn trong lòng nhảy dựng, không xác định nhìn cô.
\”Không phải nói, muốn hôn tôi sao?\”
Triều Tân dời ánh mắt đi: \”Em nói em nghĩ không rõ ràng, vậy đại khái cũng không cần nghĩ rõ ràng như vậy, có thể.\”
\”Tôi không biết thích là gì, tình yêu là gì, tôi không cần,\” cô đặt cánh tay lên lan can, đối diện với cơn gió đã lớn gần mười dặm, \”Có lẽ là an ủi?\”
\”Tôi chỉ có thể đúng sự thật nói cho em biết, tôi rất thoải mái, em có thể làm một số chuyện em muốn làm với tôi.\”
Có đôi khi thái độ Triều Tân đối với dục vọng rất khinh thường, tựa như lúc ấy cô không chút do dự học hút thuốc.
Đầu tiên là cùng bạn cùng phòng kiếm tiền nhanh ở hộp đêm, ở trong nhà vệ sinh lén lút hút một điếu.
Đầu choáng váng não trướng, sặc đến mức cô té ngã sinh ra cảm giác khảo vấn linh hồn nhân loại giống như lúc Hướng Vãn ngồi thuyền hải tặc.
Rất thần kỳ, khi đó cô không say rượu, nhưng say thuốc.
Nhưng sau khi mê man, tiếp hơi thứ hai, cô cảm thấy rất thoải mái.
Mỗi một hơi đi ra, giống như gõ rớt một chút gạch đá đè ở sâu trong tủy não, tinh tế vụn vặt, linh tinh bị vứt bỏ, có đôi khi tứ chi của cô sẽ như nhũn ra, cô liền đặt năm ngón tay tới trước mắt, cử động một chút, trải nghiệm cái cảm giác dần dần thoát lực lại dần dần có lực này.
Như là sống sót sau tai nạn.
Dục vọng đối với cô mà nói, cùng hình thái tình cảm không liên quan lắm, nhưng sống ở trên đời, nên thỉnh thoảng có một chút khác người, làm một ít chuyện không quá đáng, làm cho mình thoải mái, cô cảm thấy vậy.
Cô coi đó là kháng cự nho nhỏ với thế giới, dù sao thế giới này thường xuyên khiến cô không thoải mái.
Nếu Hướng Vãn lấy tư thái bạn bè chân thành đối đãi, đang suy nghĩ về tình bạn và quan hệ thân mật với cô, Triều Tân có lẽ sẽ vụng về một chút. Nhưng Hướng Vãn nói với cô, nàng coi cô là Vu Chu, hơn nữa đối với cô xuất hiện dục vọng hôn môi, như vậy Triều Tân cảm thấy, có thể tách ra, chỉ đàm luận vẻn vẹn chuyện này.
Giống như thỏa mãn sự thèm ăn, thỏa mãn cơn nghiện thuốc lá của một mình cô.
Hướng Vãn không hiểu lắm lời cô nói, nhưng hai chữ \”an ủi\” đâm trúng nàng.
Nàng nhìn góc nghiêng của Triều Tân, lại một lần nữa muốn hôn cô.
Triều Tân và Vu Chu là hai người hoàn toàn khác nhau, khi nàng nói ra dục vọng của mình với Vu Chu, phản ứng đầu tiên của Vu Chu là có phủ nhận, là đẩy nàng ra, là trịnh trọng nói cho nàng biết —— Em đây không phải là tình yêu.
\”Em hẳn là phải suy nghĩ kỹ càng, chúng ta lại nói chuyện khác.\”
Mà Triều Tân trả lời ngoài dự liệu của Hướng Vãn, cô nói cho nàng biết, em không cần nghĩ rõ ràng, không sao, thoải mái là được, chúng ta có thể làm một ít chuyện không bình thường.