Edit: phuong_bchii
_________________
Tiễn mấy người bạn, trời đã sắp tối, Triều Tân và Hướng Vãn đều có hơi say, nhưng chưa tới mức say, hai người rất tỉnh táo quét dọn phòng.
Triều Tân vừa dùng máy hút bụi hút sạch thảm, vừa nhìn Hướng Vãn ngồi xổm ở cửa, thắt túi rác lại, uống rượu xong nàng phản ứng chậm một chút, động tác cũng càng cẩn thận.
Triều Tân luôn cảm thấy động tác của Hướng Vãn rất cảnh đẹp ý vui, giống như nhất cử nhất động là từ trên tranh moi xuống.
Cô nhìn Hướng Vãn thu dọn rác một lúc, rồi thấy nàng vì nóng, mà vòng tay ra sau đầu, muốn hất tóc dài sang một bên.
\”Này!\” Triều Tân thấp giọng gọi nàng, tay vừa mới dọn rác, \”Dơ.\”
Hướng Vãn hơi chóng mặt, ánh mắt nhìn về phía cô cũng chậm nửa nhịp.
Triều Tân nhìn tay mình một chút, vừa mới cầm lên tay vịn máy hút bụi, vì thế cô dựng máy hút bụi tựa vào một bên, từ trên cổ tay mình tháo xuống sợi dây buộc tóc, đi qua, cúi xuống nắm lấy tóc dài của Hướng Vãn, giống như cá nhỏ xuyên qua hai cái, buộc thành một cái đuôi ngựa đơn giản.
Sợi tóc ngứa ngáy mềm mại, Hướng Vãn rụt bả vai.
\”Chị làm như vậy, em cảm thấy em giống Bài Bài.\” Nàng ngửa đầu nhìn cô, mắt ngọc mày ngài cười.
\”Bài Bài 7 tuổi đã có thể tự chải tóc rồi.\” Triều Tân tựa vào cửa, cúi đầu nói.
\”Vậy… khi Bài Bài mấy tuổi đứng dậy, không cần dì nhỏ kéo nữa?\” Hướng Vãn nghiêng đầu, ánh mắt mơ màng cười.
Triều Tân cũng cười, vươn tay phải ra.
Hướng Vãn giữ chặt, mượn chút lực đứng lên.
Hơi lảo đảo, nhưng rất nhanh đã ổn định.
\”Có chút choáng, em đi tắm.\” Giọng Hướng Vãn có chút mềm mại.
\”Ừm,\” Triều Tân dẫn nàng vào phòng tắm, \”Sau này em dùng phòng vệ sinh trong phòng ngủ chính của tôi đi, phòng vệ sinh cho khách để Bài Bài dùng, bởi vì con bé… có chút táo bón, buổi sáng sẽ dùng phòng vệ sinh rất lâu, hơn nữa không thích người khác quấy rầy.\”
Cô nói xong, cổ họng thấp giọng cười rộ lên, có chút khàn.
Hướng Vãn rất thích dáng vẻ nghe cô nhắc tới Bài Bài, lơ đãng cưng chiều, không giống với lúc ở bên ngoài.
Nhìn Hướng Vãn cầm đồ dùng tắm gội, dẫn nàng vào phòng vệ sinh chính, nhìn nàng đâu vào đấy mở vòi nước, Triều Tân mới rời đi, chính mình cũng cảm thấy trên người ngấy đến phát hoảng, vì thế đi về phía phòng vệ sinh cho khách.
Hướng Vãn tắm rửa từ trước đến nay rất chậm, bởi vì nàng thích vẽ mỹ nhân ngư trước gương.
Lau tóc đi ra, Triều Tân ngồi ở trên sô pha xem phim, đèn lớn trong phòng khách đã tắt, chỉ còn lại có đèn trên trần nhà, nghiêng nghiêng đánh vào đỉnh đầu của nàng.
Cô đặt phần rượu còn lại lên bàn trà, không lấy ly, bởi vì trong chai rượu chỉ còn một tầng, cô định uống hết bằng miệng chai.