Edit: phuong_bchii
_________________
Ngày hôm sau Hướng Vãn dậy thật sớm, thu dọn đơn giản trong nhà một chút, lúc lau bàn ăn nhớ tới lúc vừa mới dọn đến, mấy đồng bọn ngồi ở chỗ này cùng nhau ăn cơm khai bếp.
Khi đó Vu Chu còn cố ý mang theo một túi gạo.
Cầm di động lên, Hướng Vãn nhắn tin trong nhóm: \”Em muốn đi xem phòng.\”
Không ai trả lời, chắc chưa dậy.
Nàng mỉm cười. Thu dọn ba lô nhỏ của mình.
Chu đáo mang theo ô che nắng, cầm hai chai nước khoáng, còn có nửa chai kem chống nắng, nhớ tới giày cao gót của Triều Tân, nàng lại từ trong hòm thuốc tìm ra vài miếng băng cá nhân.
Hướng Vãn luôn mang theo rất nhiều đồ tùy thân, cho nên ba lô đối với nàng mà nói càng thuận tiện.
Mặc bộ váy màu vàng nhạt, phối với áo hở cổ màu trắng nhỏ có thể chống nắng, nàng khóa chặt cửa, đi xuống lầu.
Theo thường lệ đi xem mèo hoang một chút, thời tiết nóng nực, Đại Quất lại béo lên, nhưng Tiểu Bạch què chân đã một thời gian không gặp, Hướng Vãn an ủi mình, nhất định đã được người tốt đón đi.
Ra khỏi cửa khu chung cư, vừa thấy thời gian mới 9 giờ 10 phút, Hướng Vãn quyết định đi mua cho mình và cô Triều một phần bữa sáng, nhưng vừa ngẩng đầu, liền thấy Triều Tân dừng xe ở ven đường.
Không biết đến lúc nào, nhưng cô cũng không thúc giục nàng.
Hướng Vãn lon ton chạy tới, trong xe lại không có ai, đang muốn nhìn xung quanh, quay đầu thấy Triều Tân từ quầy bán đồ vặt bên cạnh đi ra, vẫn là áo sơ mi trắng quần tây dài màu xám tro, giày cao gót màu nude, khác chính là hôm nay cô tết một bím tóc xương cá lỏng lẻo, khoác ở một bên, trông hiên ngang rất nhiều.
Cô vẫn lộ cánh tay nhỏ, cầm hai chai nước khoáng.
Thấy Hướng Vãn, Triều Tân cất bước đi tới: \”Sớm vậy?\”
\”Cô Triều sớm hơn.\” Hướng Vãn cười rất ngoan ngoãn.
\”Tôi tưởng sẽ kẹt xe, nên ra ngoài sớm, không ngờ tới mỗi ngã tư đều là đèn xanh.\” Triều Tân cười cười.
Sau đó giơ giơ chai nước khoáng cầm trong tay: \”Lạnh, A; không lạnh, B.\”
\”C.\”
\”Hả?\”
\”Em cũng mang theo.\”
\”Hai chai.\” Hướng Vãn nhìn cô nói.
Triều Tân nhún vai trái, nghiêng đầu cười: \”Vậy để trên xe uống đi.\”
Cô ôm hai chai nước, đưa một tay ra lấy chìa khóa xe trong túi.
\”Nhưng em không mua bữa sáng.\” Hướng Vãn nói.
Triều Tân mở cửa xe ghế phụ lái, trước khom người bỏ nước khoáng bỏ vào, sau đó đứng thẳng người lên, đóng cửa: \”Không có thói quen tự làm bữa sáng sao?\”
\”Đôi khi em nấu một quả trứng.\”
\”Bữa sáng của một người không dễ làm, nhiều ăn không vô, ít lại rất đơn sơ.\”