Chương 54: Dấu hiệu thức tỉnh
Editor: Viên Đường
—
Lần này Tống Thần không kê thuốc ngủ và thuốc trầm cảm cho Bạch Vị Hi nữa mà thay vào đó là loại thuốc nhẹ hơn. Bạch Vị Hi dựa theo lời căn dặn của bác sĩ uống ba lần một ngày, tuy giấc ngủ của cô chưa bình thường trở lại nhưng khí sắc đã cải thiện rất nhiều.
\”Chúc mừng chị Hi, em nghĩ không bao lâu nữa chị sẽ bình phục trở lại thôi.\” Quan Sư mặc đồ ngủ, ngồi dưới đất vui vẻ nói.
Hiện tại đã là mười giờ tối nên nàng có chút buồn ngủ. Dạo này nàng cũng không đọc sách trước khi ngủ nữa bởi nó không có tác dụng gì với Bạch Vị Hi.
\”Tất cả là nhờ sự giúp đỡ của Quan tiểu thư đấy.\” Bạch Vị Hi cười nhẹ, sắc mặt có chút phiếm hồng, cô ôm chăn nhìn Quan Sư, \”Ngày mai là đến tiệc sinh nhật do anh trai chị chuẩn bị rồi, vậy nên buổi trưa và tối chị sẽ không ăn ở nhà.\”
Quan Sư nghe vậy, ý cười trên mặt ngưng trệ một lúc, sau đó nàng lại cười rộ, \”Vậy chị Hi nhớ về sớm một chút nhé, chị có muốn em đi đón chị không?\”
\”Không cần đâu.\” Bạch Vị Hi lắc đầu. Theo kinh nghiệm của cô, những buổi yến tiệc như thế này thường đến nửa đêm mới kết thúc, thời gian đó đã quá muộn rồi nên cô không muốn làm phiền nàng.
\”Vâng, chị Hi phải chú ý an toàn, có việc gì thì gọi điện cho em nhé.\” Quan Sư dằn sự thất vọng trong lòng xuống, cười nói.
Bạch Vị Hi nhẹ nhàng gật đầu, vẻ mặt hạnh phúc.
Không bao lâu sau, Quan Sư đã đi vào giấc ngủ.
Bạch Vị Hi chăm chú lắng nghe tiếng hít thở vững vàng trong phòng, ý cười trong mắt ngày càng rõ rệt. Cô cảm thấy rất nhẹ nhàng và sung sướng với việc ở chung như bây giờ.
Ngày mai cô sẽ cố gắng về sớm.
Lần này Bạch Sao Mai tổ chức một buổi yến tiệc rất long trọng tại một khách sạn đắt tiền nhất thành phố, mới sáng sớm hắn đã cho người đến đón Bạch Vị Hi đi trang điểm.
\”Chị Hi đi sớm vậy sao?\” Quan Sư xoa xoa mắt, cảm thấy có chút bất lực.
Bây giờ chỉ mới năm giờ mà thôi.
\”Quan tiểu thư ngủ tiếp đi.\” Bạch Vị Hi nhanh chóng chuẩn bị mọi thứ để đi ra ngoài, trong quá trình đó, Quan Sư vẫn luôn ở bên nhìn cô, cuối cùng lưu luyến tiễn cô ra cửa.
\”Chị Hi đi chơi vui vẻ nha.\” Quan Sư cười nói, vẻ mặt đã hoàn toàn tỉnh táo.
\”Cảm ơn em.\” Bạch Vị Hi gật đầu, cô chần chừ nhìn Quan Sư rồi dịu dàng nói, \”Quan tiểu thư này, em về phòng ngủ tiếp đi.\”
\”Dạ.\” Quan Sư ngoan ngoãn trả lời.
Khi Bạch Vị Hi vừa rời đi, trái tim cô đột nhiên nhói đau.
Cơn đau này đến rất đột ngột, cũng rất cường bạo khiến Quan Sư không chịu nổi, thiếu chút nữa nàng đã ngã ra đất.
Một lát sau, cơn đau mới tạm thời qua đi.
Quan Sư một tay ôm trán, một hồi lâu sau nàng mới đứng dậy đi đến sofa. Hiện tại chỉ còn một người ở nhà nên nàng cũng chẳng buồn làm bữa sáng nữa.