Chương 53: Đến bệnh viện
Editor: Viên Đường
—
Rất nhanh đã đến ngày hẹn với Tống Thần.
Khi gần đến giờ xuất phát, vẻ mặt Bạch Vị Hi có chút khó xử, cô cứ ngồi thất thần ôm mèo trên sofa.
Quan Sư nhìn thoáng qua điện thoại, nếu bây giờ hai người không đi ngay thì sẽ không kịp giờ hẹn, thế nhưng nàng không thúc giục Bạch Vị Hi. Đợi hơn mười phút sau, thấy Bạch Vị Hi trông vẫn bồn chồn lo lắng, Quan Sư nghĩ nghĩ rồi nói, \”Chị Hi này, hay là chúng ta dời lịch khám nhé, em thấy chị trông có vẻ không thoải mái lắm.\”
\”Chị…\” Bạch Vị Hi mím môi, ánh mắt chật vật, \”Quan tiểu thư, thật xin lỗi, chị…\”
Bạch Vị Hi ngừng lại, không nói ra câu tiếp theo.
Rõ ràng đã đặt lịch hẹn xong xuôi, thế mà đến khi gần xuất phát cô lại sợ hãi.
Quan Sư thấy thế, bèn đi đến ngồi xổm trước mặt Bạch Vị Hi, vừa dịu dàng vừa kiên định nói, \”Người nên nói xin lỗi là em, do em đã quá nóng vội, không nghĩ đến tình trạng của chị. Hôm nay chúng ta không đi nữa, em sẽ nói với Tống Thần.\”
Nói xong, Quan Sư đứng dậy gọi điện thoại. Khi tiếng \”tút tút\” vang lên trong phòng khách, sự hoảng loạn bắt đầu ập đến với Bạch Vị Hi. Lúc bên kia vừa bắt máy, Bạch Vị Hi lấy hết can đảm nói, \”Quan tiểu thư, chúng ta…… Đi thôi.\”
Hai chữ sau cô chỉ líu ríu trong cổ họng.
\”Có chuyện gì sao chị Cư?\” Đầu bên kia truyền đến giọng của Tống Thần.
\”Không có gì, tôi ấn nhầm.\” Quan Sư đáp rồi cúp máy, nàng quay đầu nhìn Bạch Vị Hi mà không nói gì.
Đối diện với ánh mắt sâu thẳm của Quan Sư, sự hoảng loạn trong lòng Bạch Vị Hi càng tăng lên, cô nói to hơn một chút, \”Không cần dời lịch đâu, chúng ta đi thôi.\”
Quan Sư vẫn không nhúc nhích, ánh mắt dán vào Bạch Vị Hi khiến cô càng thêm thấp thỏm, thậm chí tay cũng không biết đặt ở đâu cho phải.
Qua một hồi lâu, Quan Sư ngồi lên sofa, nàng sốt sắng nhìn Bạch Vị Hi, \”Chị Hi này, không cần phải ép buộc bản thân đâu, hôm nay chúng ta nên nghỉ ngơi thôi.\”
Bạch Vị Hi vội vàng lắc đầu, cô cầm chìa khóa rồi đi ra ngoài. Quan Sư cũng nghi hoặc đi theo sau, tuy nàng không hiểu tại sao nữ thần lại đột nhiên thay đổi thái độ, nhưng chuyện này cũng coi như là chuyện tốt.
\”Chị Hi đừng căng thẳng, đến lúc đầy chị cứ coi như em không tồn tại là được rồi.\” Sau khi ngồi lên xe, Quan Sư cười nói.
Bạch Vị Hi lại nhìn gương mặt tươi cười của Quan Sư, cô lặng lẽ thở dài, lắc lắc đầu rồi khởi động xe.
Điều khiến cô căng thẳng không phải là việc đến bệnh viện mà là Quan Sư. Khi nhìn thấy Quan Sư gọi điện thoại, cô cảm giác nàng đang tức giận, hơn nữa khi hai người nhìn nhau không nói gì, cô lại càng cảm nhận rõ sự lạnh nhạt giữa cả hai. Tuy rằng Quan Sư có an ủi cô, nhưng nhất định đó chỉ xuất phát từ phép lịch sự mà thôi.