Chương 45: Dạy hát
Editor: Viên Đường
—
Thấy Quan Sư cứ cúi đầu suy tư khiến Bạch Vị Hi cảm thấy bối rối, đã lâu rồi cô không hát, mà bài này còn khá khó nên cô không chắc ban nãy mình hát có lạc nhịp hay không nữa.
\”Có phải chị hát không hay không?\” Bạch Vị Hi thận trọng hỏi, tay hơi siết lại.
Quan Sư lắc đầu rồi tươi cười, \”Chị Hi hát rất hay, em rất thích.\”
Nói xong, Quan Sư vỗ tay thật to như lúc nàng hòa mình vào vạn người dưới khán đài vậy. Ngôi sao xa xôi mà nàng không thể với tới giờ lại đang ở cạnh ban phát ánh sáng cho nàng, nàng thích còn không kịp chứ nói gì đến ghét bỏ?
\”Vậy là tốt rồi, chị cứ tưởng Quan tiểu thư không thích nữa chứ.\” Bạch Vị Hi lặng lẽ thở phảo nhẹ nhõm rồi tiếp tục hát câu thứ hai.
Sau đó cô giải thích qua các kỹ thuật của đoạn vừa rồi thì người đối diện như lâm vào trầm tư.
Trông có vẻ ngốc nghếch.
\”Quan tiểu thư, có vấn đề gì sao?\” Bạch Vị Hi nhẹ nhàng hỏi, trong mắt ánh lên sự nôn nao.
\”À…\” Quan Sư ngượng ngùng cười, nàng nghiêng đầu bày ra vẻ mặt đáng yêu, \”Em không nhớ rõ lắm, chị Hi có thể nói lại một lần nữa không?\”
\”Ừm.\” Bạch Vị Hi gật đầu, ánh mắt hòa nhã chứ không hề có chút không kiên nhẫn nào.
Quan Sư âm thầm thở phào, nàng không thèm nghĩ đến mấy chuyện kia nữa mà tập trung học hát với Bạch Vị Hi. Cuối cùng, sau một buổi sáng kiên nhẫn giảng dạy của Bạch Vị Hi, Quan Sư chỉ hát được một câu, chính là cái câu đơn giản nhất kia.
Rõ ràng khi hát cùng nữ thần thì nàng có cảm giác mình hát chuẩn rồi, nhưng mỗi lần hát một mình thì lại hát sai, nàng né tránh những âm tiết đúng một cách chuẩn xác. Xem ra người ta nói nàng \”dốt nhạc bẩm sinh\” cũng chẳng lệch đi đâu được.
\”Quan tiểu thư đừng sốt ruột, em mới học một buổi, được như bây giờ là tiến bộ lắm rồi.\” Bạch Vị Hi nhẹ nhàng cổ vũ.
Tuy rằng tố chất âm nhạc của Quan Sư kém hơn cô một chút, nhưng đối phương vẫn luôn nỗ lực, vì vậy cô nên động viên nàng nhiều hơn, giống như cách mà nàng đã luôn động viên cô vậy. Nếu không có nàng ở bên cạnh cổ vũ và bầu bạn thì có lẽ bây giờ cô vẫn còn đang run bần bật trong khoảng không gian đen tối kia rồi.
\”Thật vất vả cho chị khi phải dạy một người ngốc nghếch như em.\” Quan Sư ngượng ngùng nói, sau đó nàng nhìn thoáng qua đồng hồ, \”Em đi nấu cơm đã.\”
\”Ừm.\” Bạch Vị Hi gật đầu rồi rót nước uống.
Quan Sư nhanh chóng làm xong cơm trưa, khi hai người chuẩn bị ăn cơm thì Quan Sư nhận được một cuộc điện thoại của Khúc Nhã Hân.
\”Có chuyện gì?\” Quan Sư vừa xới cơm vừa hỏi.
\”Quan tổng, chiều nay có buổi họp báo cho phim mới của chúng ta, hy vọng Quan tổng có thể đích thân đến dự.\” Khúc Nhã Hân sốt ruột nói.
Quan Sư sửng sốt, một lúc sau mới nhớ ra Khúc Nhã Hân đã từng nói với nàng về chuyện mở họp báo, nàng cứ nghĩ nàng không cần phải ra mặt nên không định đi, nhưng không ngờ vẫn phải đến dự.