Nửa đêm gió lớn.
Một cô gái cầm lọ thuốc trong tay nhìn cô gái mặc áo vàng đang tươi cười rạng rỡ. Cô ta cẩn thận hỏi: \”Liên cô nương, thuốc…thuốc này thực sự hữu dụng?\”
Tô Quân Nhụy che miệng nhẹ nhàng cười đáp: \”Tất nhiên rồi, cô cứ yên tâm, chỉ cần cô cho Điện hạ uống nó, Điện hạ chắc chắn sẽ bị cô mê hoặc đến thần hồn điên đảo. Nếu đêm nay cô có thể làm cho Điện hạ thật khoái lạc, sợ gì sau này điện hạ không sủng ái cô?\”
Cô gái kia cẩn thận cầm lọ thuốc cảm ơn ríu rít: \”Cảm ơn Liên cô nương, nếu thuốc thực sự hữu dụng, tôi chắc chắn sẽ không quên lòng tốt của Liên cô nương.\”
Tô Quân Nhụy cười nói: \”Tôi rất có lòng tin vào Cát cô nương. Mai này Cát cô nương được thánh sủng, đừng quên nói vài lời tốt đẹp cho tôi.\”
Cát Liên Y nghe vậy liền cười nói: \”Tất nhiên sẽ không quên Liên cô nương.\”
Tô Quân Nhụy đứng yên nhìn Cát Liên Y cầm lọ thuốc lén lút rời đi.
Tối nay, Cát Liên Y thị tẩm.
Cát Liên Y vốn là người mại võ giang hồ, có chút bản lĩnh, được Thẩm Hy Phong tuyển vào cung đã hơn một năm. Vì diện mạo không xuất chúng nên cô ta không được Thẩm Hy Phong thị tẩm. Cô ta cứ điên điên tửng tửng, chấp nhận làm tất cả miễn được thị tẩm.
Tô Quân Nhụy thấy cô ta hữu dụng nên đã cố ý tiếp cận, lấy lòng tin của cô ta. Sau đó Tô Quân Nhụy đã tìm cơ hội đổi thẻ bài để cô ta được Thẩm Hy Phong thị tẩm. Kể từ đó, Cát Liên Y rất tôn thờ Tô Quân Nhụy, những lời cô nói, cô ta đều răm rắp nghe theo. Cát Liên Y quá ngây thơ. Hậu cung thâm sâu như biển, ai cũng là phi tử đương nhiên ai cũng muốn được sủng ái. Nếu không cố ý cài bẫy hãm hại, Tô Quân Nhụy sẽ tốt bụng đến vậy? Nếu Tô Quân Nhụy tài giỏi, tại sao cô không tìm cách tiến thân mà phải đi giúp cô ta? Hậu cung cũng có tỷ muội tình thâm?
Tô Quân Nhụy đã đưa lọ thuốc của Thuế Tử Duyệt cho Cát Liên Y. Nếu Cát Liên Y thành công, Tô Quân Nhụy sẽ có cách tiếp tục phần còn lại. Nếu cô ta thất bại, Tô Quân Nhụy cũng có cách thoát khỏi hiềm nghi. Cô đã chứng kiến bản lĩnh của Cát Liên Y. Việc bỏ thuốc Thẩm Hy Phong không làm khó được cô ta, với điều kiện cô ta đừng ngu sảng.
Ba ngày sau.
\”Hôm qua Thẩm Hy Phong đã gọi ngự y đến tẩm cung.\” Tô Quân Nhụy nói với Thuế Tử Duyệt: \”Ngự y có tra được loại thuốc đó không?\”
Thuế Tử Duyệt lắc đầu đáp: \”Nó được viết trong bút ký của mẹ, không màu không vị. Tuy bà viết không quá tường tận nhưng bà có ghi: thời gian thuốc phát huy tác dụng rất nhanh, chỉ cần qua một đêm, dược tính sẽ phát tán. Nó là chế tác độc môn của mẹ, chưa được ai sử dụng nên thái y sẽ không tra được.\”