[Bhtt] (Edit Hoàn) Trọng Sinh Cưng Chiều Thành Nghiện – 086-Số Mệnh – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Bhtt] (Edit Hoàn) Trọng Sinh Cưng Chiều Thành Nghiện - 086-Số Mệnh

[Bhtt] (Edit Hoàn) Trọng Sinh Cưng Chiều Thành Nghiện - 086-Số Mệnh









Trước đó, Thuế Tử Duyệt vẫn ở phòng của Mộ Dung Lam. Cách đây không lâu, nàng mới dọn vào phòng mới, thị vệ canh gác nghiêm ngặt ngoài cửa.

Mộ Dung Lam nổi giận đùng đùng đi đến phòng của Thuế Tử Duyệt. Bọn thị vệ thấy ả liền quỳ xuống thỉnh an. Mộ Dung Lam phớt lờ, trực tiếp đi vào phòng.

Trong phòng, Thuế Tử Duyệt đang ngồi trên ghế, tay cầm một quyển sách. Nàng vẫn ngồi đó nhìn Mộ Dung Lam bước vào, sau đó tiếp tục đọc. Một lát sau, Thuế Tử Duyệt mới đưa mắt nhìn vẻ mặt tức tối của Mộ Dung Lam. Nàng cười.

Mộ Dung Lam thấy Thuế Tử Duyệt đang nhìn mình cười. Ả oán hận nói: \”Phu nhân thật có nhã hứng! Còn tâm trạng ngồi đây đọc sách, không lo lắng cho sự sống chết của Tô Quân Nhụy? Đừng quên, nơi Tô Quân Nhụy đến chính là doanh trại của Hồ Quốc!\”

Thuế Tử Duyệt đặt quyển sách xuống, mặt tươi cười. Nàng nói với Mộ Dung Lam: \”Tất nhiên lúc ban đầu, tôi nào có nhã hứng đọc sách, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt của cô nương, tâm tình chợt tốt hẳn lên.\”

Mộ Dung Lam nheo mắt đầy nguy hiểm.

Thuế Tử Duyệt khẽ cười nói: \”Nhìn dáng vẻ tức muốn hộc máu của Mộ Dung cô nương, tôi đã biết, Quân Nhụy vẫn bình an.\”

Mộ Dung giận đến bốc hỏa. Ả bước nhanh đến trước mặt Thuế Tử Duyệt, nắm lấy cổ áo của nàng, kéo nàng lại gần, nghiến răng nói: \”Vậy à? Phu nhân dựa vào đâu mà tin tưởng đến vậy!\”

Thuế Tử Duyệt giương mắt nhìn gương mặt tuyệt sắc của Mộ Dung Lam, cười đáp: \”Chẳng lẽ không phải? Nếu âm mưu của Mộ Dung cô nương đã thành công, tại sao cô lại bực bội tức giận? Đáng lẽ, cô nên khoe khoang với tôi mới đúng?

Mộ Dung Lam giận dữ nhìn chằm chằm Thuế Tử Duyệt nói: \”Rốt cuộc cô thích Tô Quân Nhụy ở điểm nào!?\”

Thuế Tử Duyệt không cam lòng yếu thế lập tức phản bác Mộ Dung Lam: \”Tôi thích đó, liên quan gì đến cô?\”

Mộ Dung Lam nói: \”Tô Quân Nhụy có gì tốt? Chỉ là một kẻ ăn chơi trác táng mà thôi, đáng để cô thích? Cô ta thực sự yêu cô sâu đậm? Nếu cô ta thực sự yêu cô, trước đó sẽ không tổn thương cô sâu sắc!\”

Thuế Tử Duyệt ra sức giãy giụa tránh né bàn tay của Mộ Dung Lam. Nàng nói: \”Ít ra, nàng chưa bao giờ gạt tôi!\”

Mộ Dung Lam giận đến bật cười, nhìn Thuế Tử Duyệt nói lời châm biếm: \”Vậy à? Cô đã biết?\”

Thuế Tử Duyệt mở to cặp mắt đen láy nhìn Mộ Dung Lam: \”Phải, tôi đã biết. Nàng chưa bao giờ gạt tôi. Khi yêu tôi, nàng sẽ thực sự yêu tôi. Khi không yêu tôi, nàng cũng không sẽ gạt tôi. Tôi biết cô muốn nói gì, muốn làm gì nhưng cô tính sai rồi. Vì tôi chưa bao giờ trách nàng. Lúc trước, khi nàng và cô bên nhau, tôi biết, nàng thực sự thích cô. Nàng cũng từng chính miệng thừa nhận với tôi, nàng bị ép buộc nên mới cưới tôi. Nàng không thích tôi, đương nhiên sẽ không ở bên cạnh tôi. Là tôi thích nàng, tại tôi muốn khăng khăng gả cho nàng. Tất cả đều do tôi tự chuốc lấy. Tuy tôi đau khổ, tuy tôi không cam tâm, tuy tôi ghét hai người nhưng tôi chưa bao giờ hận nàng. Bởi vì, từ đầu đến cuối, nàng đều cư xử với tôi rất sòng phẳng rõ ràng. Nàng chỉ là không thích tôi thôi, nàng không có lỗi. Hiện tại, nàng nói nàng thích tôi, tôi biết là nàng thực lòng thực dạ thích tôi. Bởi vì, Quân Nhụy không giống cô. Quân Nhụy sẽ không lợi dụng tình cảm để đạt được mục đích mà bản thân mong muốn!\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.